Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341079

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1079 lượt.

ình thường Duy Khiêm đều như thế sao?” Phùng Thư Dân tò mò hỏi Đổng Nguyên.
“Cái này có tính là gì chứ? Biểu hiện hôm nay đã coi là khá rồi đó, chỉ số thông minh ít nhiều gì cũng là 0, bình thường đều âm hết! Anh không chú ý đến việc cậu ta đổi ví tiền sao?
Phùng Thư Dân suy nghĩ: “Hình như có thấy, nhưng mà tôi không có hỏi, dù hỏi được tôi cũng chẳng mua nổi.”
“Tôi tặng anh.” Đổng Nguyên vô cùng hào phóng, cũng không nói đến xuất xứ của ví tiền.
“Thật sao? Nói thì phải giữ lời nhé, thứ đó chắc đắt lắm, tôi đây lại nợ lớn rồi! Hay là tôi mời anh ăn vài bữa cơm nhé.”
Giọng Đổng Nguyên xa dần: “Anh biết là tốt rồi, nói cho anh nè, ví tiền kia chính là nhãn hiệu mà Mạc lão đại ưa thích trăm phần trăm luôn đó, là sản phẩm nổi tiếp quốc tế, anh có mời tôi vài bữa cũng ko thiệt đâu….”
La Duyệt Kỳ thở dài hỏi Mạc Duy Khiêm: “Anh nhanh đi làm việc đi được không, nhìn em thì có thể giải quyết được vụ án sao?
Mạc Duy Khiêm hào phóng cười nói: “Có em ở bên cạnh làm sao anh yên tâm làm việc được chứ?”
“Thế mà em bảo đổi chỗ anh lại không cho.” La Duyệt Kỳ trợn trắng mắt nhìn Mạc Duy Khiêm.
“Cách tường thì càng nhớ, còn không bằng thế này!” Mạc Duy Khiêm nói xong thì trưng ra dáng vẻ thở dài.
La Duyệt Kỳ hỏi: “Anh sao thế? Hay là thân thể có chỗ nào không thoải mái.”
Mạc Duy Khiêm bối rối chỉ chỉ xuống dưới.
“Hay là đã ăn cái gì không tốt? Em đã chế biến rất cẩn thận mà, anh không thoải mái ở đâu để em đi mua thuốc, hay là chúng ta đến bệnh việc?” La Duyệt Kỳ sốt ruột.
Mạc Duy Khiêm chỉ thở dài, nửa ngày sau mới nói một câu: “Ăn no nghĩ chuyện dâm dục.”
La Duyệt Kỳ lập tức bị chọc giận: “Mạc Duy Khiêm, anh dám đùa giỡn em?”
Thấy La Duyệt Kỳ lập tức đứng dậy muốn ra ngoài, Mạc Duy Khiêm bước nhanh đến đè chặt cửa ngăn cản cô: “Anh chỉ đùa thôi mà, em giận thật đấy ư?”
“Em tới để làm đồ chơi cho anh chắc? Người ta thật sự chăm chỉ làm việc mà anh còn ở bên làm chuyện không đứng đắn, chẳng những không nhận lỗi còn cười nhạo em? Anh coi thường em hay thế nào? Nghĩ em không thể làm tốt việc Đổng Nguyên đã giao?”
“Ôi bà cô bé nhỏ của anh, anh thật sự không có ý đó mà, anh chỉ thấy em quá dễ thương nên mới muốn trêu chọc em, tuyệt đối là không thể kiềm lòng! Anh sai rồi, từ giờ nhất định anh sẽ không quấy rầy em nữa, hay là anh thề nhé?” Mạc Duy Khiêm không ngờ bản thân vừa nói một câu đã chọc tức La Duyệt Kỳ rồi, hắn vô cùng bối rối và sốt ruột.
La Duyệt Kỳ nhìn Mạc Duy Khiêm một hồi lâu rồi đột nhiên vui vẻ cười ha hả, khiến Mạc Duy Khiêm không sao hiểu nổi: “Bảo bối, em cười gì vậy?”
Khó khăn lắm La Duyệt Kỳ mới dừng cười được, khụ khụ hai tiếng mới nói: “Em chỉ muốn cho anh biết cảm giác bị người ta đùa cợt có mùi vị gì thôi, anh đúng là quá dễ lừa mà!”
Bây giờ La Duyệt Kỳ thật sự nghĩ Mạc Duy Khiêm vừa dễ dỗ vừa dễ lừa mà, bản thân cô chỉ dùng một hai câu đã khiến hắn phải chạy vòng vòng rồi, cảm giác này vô cùng thú vị.
“Tốt, đây rõ ràng là em học xấu mà, hôm nay không dạy dỗ em một chút thì em không thể ngoan ngoãn được mà.” Lúc này Mạc Duy Khiêm mới phản ứng được là La Duyệt Kỳ đang lừa hắn, hơi dùng sức một chút ép cô lên cánh cửa, cúi đầu xuống cho cô một nụ hôn nghẹt thở.
Hai người không ngừng trao đổi hơi thở nóng bỏng, nụ hôn thật dài…
La Duyệt Kỳ nắm chặt bàn tay vẫn còn đặt trên ngực cô xoa bóp, nắn vuốt của Mạc Duy Khiêm, khẽ thở gấp nói: “Anh đừng quậy nữa, còn có việc phải làm mà, nếu không tăng ca còn có ý nghĩa gì chứ? Cũng khó mà ăn nói với mấy người Đổng Nguyên nữa.”
Mạc Duy Khiếm mút liếm môi lưỡi La Duyệt Kỳ, giọng nói mơ hồ không rõ: “Một chút nữa thôi, anh thật sự muốn đến phát điên rồi, chúng ta đánh nhanh thắng nhanh, sẽ không mất nhiều thời gian.”
Nói xong lập tức xoay người La Duyệt Kỳ áp cô lên tường, bản thân hắn khẽ cười: “Đè vào cửa chút nữa họ sẽ nghe thấy động tĩnh.”
“Anh không làm thì sẽ chết sao?” La Duyệt Kỳ buồn bực khẽ kêu lên.
“Sống không bằng chết!” Mạc Duy Khiêm đáp rất rõ ràng.
Mạc Duy Khiêm nhanh chóng cởi quần của mình ra, rồi lại nhanh nhẹn lột sạch quần của La Duyệt Kỳ, đưa tay sờ vào nơi đó: “Rất lo lắng ư?”
Làm sao có thể không lo chứ? Bên ngoài còn có người đấy!
“Mạc Duy Khiêm, đừng ở đây được không? Em sợ…” Tình cảnh bị Đổng Nguyên bắt gặp lần trước vẫn còn hiện lên rất rõ nét trong đầu cô.
Tình trạng của Mạc Duy Khiêm như tên đã lên dây, sao có thể nhịn được nữa, hắn ngồi xuống đưa mặt tiếp cận sát vào nơi quyến rũ mê hồn kia của La Duyệt Kỳ.
“Không được, không được! Mạc Duy Khiêm, anh mau đứng lên.” La Duyệt Kỳ hoảng sợ, tính ngăn Mạc Duy Khiêm lại, nhưng không sao chống lại được sức lực của hắn. Cô biết hắn muốn làm gì, có lẽ việc kia đối với người khác mà nói, căn bản không phải là loại chuyện quá kinh hãi, nhưng mà cô thật sự không thể chịu nổi, thật sự……
“Ừm…” đôi môi của hắn trùm lên nụ hoa xấu hổ của cô, sau mấy tiếng hôn vang dội, đầu lưỡi hắn chậm rãi liếm hạt châu xinh đẹp, liên tục di chuyển, dùng sức mút thật mạnh rồi lại lưu luyến liếm láp đưa tới tiếng rên yêu k