Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341091
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1091 lượt.
cho nên mới muốn liều mạng kiếm tiền bù vào khoảng cách giữa hai người như vậy.
Hai người trò chuyện một lát rồi chia tay, La Duyệt Kỳ cũng nhận lấy USB, cô phải suy nghĩ xem nên chuyển cái USB này đi như thế nào.
Mạc Duy Khiêm vẫn tăng ca ở văn phòng như trước, chẳng qua hắn cũng không làm việc, mà là trầm tĩnh ngồi trên ghế suy nghĩ.
La Duyệt Kỳ đã rời đi 4 ngày nhưng một chút động tĩnh cũng không có, thật đúng là hoàn toàn cắt đứt!
“Duy Khiêm, Tử Ninh tới đây đưa cơm.” Đổng Nguyên gõ cửa tiến vào.
“Không phải đã nói rồi sao? Đừng để cho cô ấy làm thế sao vẫn còn tới? Các anh thích ăn thì ăn đi, tôi không ăn!” Mạc Duy Khiêm nhíu mày.
Đổng Nguyên rất khó xử: “Cô ấy nói đưa vào cho cậu, tôi không cho nên vẫn chờ bên ngoài đấy, cậu xem hay ăn trước một chút đi, ngày mai tôi sẽ nói với cô ấy không cần tới nữa được chứ?”
“Lời của tôi đều là gió thoảng qua tai à? Hay bình thường tôi nói chuyện rất hay thay đổi? Sau này tôi không muốn phải lặp lại lời của mình nữa, chẳng lẽ ai làm cơm tôi cũng phải hãnh diện, nể tình mà ăn chắc?” Mạc Duy Khiêm liên tiếp hỏi khiến Đổng Nguyên trở nên không biết phải làm sao, đành đóng cửa lại nói với Cao Tử Ninh, để cô ta trở về trước.
Đúng là càng ngày càng khó nói chuyện mà, từ sau khi tách khỏi La Duyệt Kỳ, Mạc Duy Khiêm tuy vẫn có vẻ bình thường chẳng khác gì mấy, không thay đổi gì nhiểu, nhưng lúc nói ra thì thật sự là sát thương người khác khiến ai ai cũng đều run sợ!
“Vì sao anh ấy lại không ăn đồ ăn em làm? Chẳng lẽ em thật sự làm không bằng chị Duyệt Kỳ sao?” Cao Tử Ninh ấm ức nhìn Đổng Nguyên.
Đổng Nguyên bất đắc dĩ: “Em hỏi tôi cũng vô dụng.”
“Anh là bạn tốt nhất của anh ấy, vừa rồi anh cũng ăn đồ em làm rồi, coi như nể tình em vất vả, không nói giúp em câu nào sao?” Cao Tử Ninh không hài lòng với sự qua loa có lệ của Đổng Nguyên.
Đổng Nguyên sao có thể chấp nhận chịu đựng Cao Tử Ninh, nhướn mắt: “Từ nhỏ em đã chịu khổ không ít, muốn tranh thủ cũng không sai, nhưng cũng phải xem xét thời thế, có một số việc không phải cứ dựa vào cưỡng ép mà được đâu! Đồ ăn em làm đúng là không tồi, nhưng đáng tiếc là không đúng người, giờ thì vừa lòng rồi chứ?”
Cao Tử Ninh lập tức phản kích: “Em chỉ biết nếu muốn cái gì thì phải toàn lực theo đuổi, trời cũng không cản được em! Chẳng phải chị Duyệt Kỳ cũng có tính cách như thế sao? Chẳng qua em so với chị ấy càng dũng cảm hơn, lý nào em lại không bằng chị ấy được!”
“Tương tự không phải giống nhau, nếu đã có La Duyệt Kỳ thì dù tính cách của em có tương tự cô ấy cũng chẳng có ý nghĩa gì, lại càng không thể hấp dẫn nổi ánh mắt của Duy Khiêm, chuyện này còn phải nói đạo lý ư? Cô gái trẻ như em vẫn nên trải đời thêm vài năm đi. Đúng rồi, bắt đầu từ ngày mai không cần đưa đồ ăn tới đây nữa, chúng tôi sẽ tự đặt cơm, đỡ phải để em chạy qua chạy lại hao tốn nhân lực vật lực một cách hoang phí!” Đổng Nguyên cảm thấy Cao Tử Ninh bị cuộc sống tra tấn ép phải trưởng thành sớm và trở nên cực đoan, nhưng cách xử sự quá không khéo léo, đã muốn theo đuổi Mạc Duy Khiêm mà còn dám vênh váo tự đắc với người bên cạnh cậu ta như thế, thật sự coi mình là La Duyệt Kỳ, muốn động cũng không thể động chắc?
Cao Tử Ninh bị Đổng Nguyên làm tức giận đến phát run cả người, nhưng cũng chẳng thể làm gì được, đành nén giận trở về.
Lại qua hai ngày, tổ công tác điều tra vẫn không có tiến triển gì mới, những người bị hãi vẫn không chịu ra làm chứng, cũng không chịu tố giác gì cả.
Mạc Duy Khiêm nghe xong báo cáo không nói lời nào, chỉ liếc mắt nhìn Đổng Nguyên một cái rồi đứng lên, Đổng Nguyên lập tức đi qua.
Hai người trở lại văn phòng, Mạc Duy Khiêm nói thẳng: “Đi nói với những người đó, tôi có thể thưởng cho người báo án. Tiền thưởng tạm tời là mỗi người năm vạn, tin tức có ích lớn 10 vạn, vẫn không chịu hợp tác thì nói cho họ biết tôi có thể độc ác hơn cả Lưu Dương đấy!”
Đổng Nguyên biết Mạc Duy Khiêm tức giận, cũng biết Mạc Duy Khiêm tức giận đến thế chắc chắn là có liên quan đến việc chia tay với La Duyệt Kỳ, vì thế đồng ý rồi đi sắp xếp.
Vừa đi ra đến cửa đã có người gọi điện, nhìn số máy, Đổng Nguyên sửng sốt hai giây mới nhận điện thoại, nghĩ chẳng lẽ vị này thật sự hối hận rồi?
“Duyệt Kỳ, sao em lại gọi cho anh?” Vừa nói vừa đóng cửa đi về phía văn phòng của mình.
Lúc Mạc Duy Khiêm nghe đến hai chữ “Duyệt Kỳ” này của Đổng Nguyên, ánh mắt lóe lên, sau đó nhìn chằm chằm cánh cửa đã đóng lại, một lát sau mới nở nụ cười.
Đổng Nguyên nghe La Duyệt Kỳ nói chuyện Kim Đào ghi âm trong điện thoại, vô cùng vui vẻ: “Không ngờ Kim Đào đúng là có tiền đồ, đó chính là căn cứ trực tiếp vô cùng chính xác, mặc kệ Loan Ninh nói dối thế nào thì chắc chắn hắn và Thụy Dương quốc tế cũng không thoát khỏi quan hệ với nhau được, lại thêm việc cửa hàng của hắn ở phố kinh doanh chắc chắc đã được bồi thường rất lớn, việc này chỉ cần điều tra một chút là được.
Dù rất vui nhưng Đổng Nguyên cũng hơi do dự: “Vậy em có định nói chuyện này với Duy Khiêm không?