Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1214 lượt.

ng phải người trên tỉnh cũng chẳng phải người điều tra ở huyện thế nào mà lời nói lại có trọng lượng như vậy?
Ngô Thế Kiệt đồng ý rồi nhanh chóng gọi điện xin chỉ đạo của cấp trên, sau khi trò chuyện liền nói với Mạc Duy Khiêm: “ Đã bàn bạc xong rồi, ý lãnh đạo là muốn cứ giao cho bên điều tra huyện làm việc đã, cũng là cho họ một cơ hội, tin rằng họ sẽ làm việc một cách công bằng.”
Mạc Duy Khiêm gật đầu: “Cũng được, vậy anh lại gọi điện cho họ, nói họ lập tức chuẩn bị bắt tay vào làm đi.”
Nói xong lại nhìn Trương Bội Ninh: “Phó đài Trương, bà có thể trở về rồi, như mong muốn của bà, ngày mai bắt đầu điều tra toàn bộ người trong đài!”
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Biển lặng sắp nổi lên gió bão sấm sét.






Trương Bội Ninh lòng dạ không yên trở về văn phòng, tự hỏi trong phút chốc rồi lại tự lên dây cót tinh thần cho mình sau đó sai người gọi La Duyệt Kỳ lên phòng.
La Duyệt Kỳ vừa nghe tin Trương Bội Ninh tìm cô thì lập tức có cảm giác nóng lòng muốn thử, mạnh mẽ kiềm chế lại rồi lên lầu gõ cửa văn phòng Trương Bội Ninh.
“Sư mẫu, cô tìm em ư?”
“Duyệt Kỳ, xem ra cô không thể giải oan cho Đức Thăng rồi, ngày mai người của cục điều tra sẽ đến đây, tài vụ trong đài không thể nào không sai lệch được, nhưng cô có thể cam đoan cô chưa bao giờ tư lợi cho bản thân cả.”
La Duyệt Kỳ giật mình hỏi: “Sao có thể thế được, sao họ lại cứ nhằm vào cô như vậy chứ?”
Trương Bội Ninh rất vui mừng: “Tốt, nếu như thế thì cho dù công việc của cô có xảy ra chuyện gì cô cũng không tiếc nuối nữa.”
La Duyệt Kỳ gật gật đầu rồi rời khỏi văn phòng của Trương Bội Ninh, trong đầu vẫn không ngừng tự hỏi tiếp theo nên hành động ra sao, cô không thể để mình Mạc Duy Khiêm nghĩ cách được, bản thân cô cũng phải động não một chút.
Sau khi La Duyệt Kỳ rời đi, Trương Bội Ninh lập tức gọi điện thoại, sau hơn một giờ mới chấm dứt cuộc trò chuyện, sau khi cúp điện thoại thì gương mặt tràn ngập mệt mỏi và bất an.
La Duyệt Kỳ ngồi ở chỗ của mình chăm chú suy nghĩ, đột nhiên tiếng Phan Minh Minh truyền từ ngoài của vào: “Hôm nay cuối cùng cũng nhìn được người thật sự nắm quyền trong tổ điều tra rồi, nói cho các cô biết nhé người họ Mạc kia tôi rất tán thưởng, dáng vẻ tốt mà tính tình cũng tốt, còn có thể làm cho người từ trên tỉnh xuống tươi cười bắt chuyện với hắn, tôi đoán chức vụ cũng không nhỏ đâu.”
Tiểu Tề cười nhạo: “Tôi với cô đi với nhau, còn chưa đến 10 phút đồng hồ mà sao cô nhìn ra lắm chuyện thế, đúng là hám trai mà.”
“Cô mới hám trai, tôi có bao giờ dễ dàng khen ngợi một người đàn ông đâu, mắt tôi nhìn người rất chuẩn đấy, lại nói tôi tán thưởng ai thì có quan hệ gì với cô, đây là tự do của tôi, cô đừng có lòng thèm nhỏ rãi mà bên ngoài chê bai!”
Phan Minh Minh không chịu kém cạnh nói: “Chờ mà xem, đến lúc đó cô đừng có ghen tị với tôi đấy!”
La Duyệt Kỳ nghe câu nói của Phan Minh Mình thì cảm thấy buồn cười, chỉ là nói chuyện một thời gian ngắn mà Phan Minh Minh đã coi trọng Mạc Duy Khiêm đến vậy, Tiểu Tề nói không sai, đây không phải mê trai thì là cái gì chứ?
Giờ ra về, trên đường về La Duyệt Kỳ kể cho Mạc Duy Khiêm nghe nội dung cuộc nói chuyện của mình và Trương Bội Ninh.
Mạc Duy Khiêm nghe xong liền nhíu mày: “Cô không nên lừa Trương Bội Ninh.”
“Sao lại không nên? Nếu thật sự Trương Bội Ninh có vấn đề thì tôi nói như vậy bà ấy nhất định sẽ có hành động tiếp không phải sao? Tôi thấy việc tôi làm là đúng mà, không sai đâu!” La Duyệt Kỳ cảm thấy Mạc Duy Khiêm không hiểu rõ tình trạng hiện giờ lắm.
Mạc Duy Khiêm thở dài: “Dĩ nhiên tôi biết đây là phép thử hiệu quả nhất, hơn nữa bà ấy không cảnh giác với cô, tôi không xếp cô vào kế hoạch hành động là vì không muốn cô gặp nguy hiểm thôi, nếu họ có thể hại chết Vu Đức Thăng thì cũng sẽ không ngại chuyện diệt khẩu thêm lần nữa đâu.”
La Duyệt Kỳ cũng đã nghĩ đến chuyện mình có thể gặp nguy hiểm nhưng vì chứng minh sự trong sạch của bản thân, cô bất chấp, bây giờ bị Mạc Duy Khiêm nói quá như vậy trên mặt lại hiện lên vẻ sợ hãi.
Mạc Duy Khiêm thấy cô như vậy cũng không nhẫn tâm, vừa định an ủi một câu ai ngờ La Duyệt Kỳ đã mở miệng trước: “Tôi không sợ, sợ cũng chẳng có tác dụng gì! Chuyện này nếu tôi cứ sợ chết mà chấp nhận thì cả đời cũng đừng mong ngẩng đầu nổi, chi bằng cứ liều mạng xem bọn họ có thể làm gì?”
Mạc Duy Khiêm nhìn La Duyệt Kỳ chẳng những khôi phục sắc mặt còn thêm ý chí chiến đấu sục sôi thì cảm thán cười nói: “Còn đang định an ủi cô ai ngờ cô lại tự làm mình vui vẻ rồi. Duyệt Kỳ, cô rất thông minh cũng có can đảm nhưng rất thiếu kinh nghiệm, cô đã muốn tạo ra hoàn cảnh nguy hiểm như vậy thì tôi cũng chỉ có thể cam đoan bảo vệ cô an toàn, yên tâm đi.”
Nếu nói La Duyệt Kỳ không sợ hãi thì đúng là nói dối, vừa nghe Mạc Duy Khiêm nói thế cô lập tức hỏi lại: “Anh thật sự có thể bảo vệ tôi?”
“Cô xem cô đó, vẫn sợ hãi lắm đúng không? Thật sự vẫn lo lắng, đừng cố biểu hiện vẻ đầy mạnh mẽ như thế, tội gì chứ?” Mạc Duy Khiêm thật sự không còn các