Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 134969

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/969 lượt.

h nào với La Duyệt Kỳ.
“Tôi làm thế cũng chỉ vì muốn mau chóng giải quyết vấn đề mà thôi, ba mẹ tôi có nhà mà không thể về, sao tôi lại không sốt ruột được cơ chứ? Sự trong sạch của tôi không chỉ liên quan đến tôi mà liên lụy đến cả ba người nhà tôi, nếu cứ chậm rãi điều tra thì kéo vụ án còn kéo dài vài năm cũng chưa có kết quả ấy chứ.”
“Nói lung tung, đó đều là trình tự chính quy, cô nghĩ loại án giết người này dễ điều tra lắm sao? Rất khó khăn, nhiều trở ngại, thật sự là vô cùng khó khăn.” Mạc Duy Khiêm dạy dỗ La Duyệt Kỳ.
La Duyệt Kỳ sao có thể thích nghe mấy lời đó được chứ, khẽ cong môi nói: “Dù có khó khăn hơn cũng chẳng liên quan đến tôi, tôi chỉ cần chứng minh sự trong sạch của mình là được rồi, càng nhanh càng tốt!”
Mạc Duy Khiêm thấy tính tình đùa giỡn của La Duyệt Kỳ, cũng không giận, chỉ nói: “Tốt, vậy cứ tuân theo mệnh lệnh của La tiểu thư, nhất định phải nhanh chóng giải quyết chuyện này cho tốt!”
La Duyệt Kỳ bị chọc cười, về đến cửa nhà khóe môi vẫn treo nụ cười hẹn gặp lại Mạc Duy Khiêm.
SLa Duyệt Kỳ lên lầu, Mạc Duy Khiêm lấy di động ra bắt đầu chỉ đạo mọi việc.
La Duyệt Kỳ vừa về đến nhà lập tức gọi điện thoại cho cha mẹ, nói bản thân không có việc gì lớn, cha mẹ không cần lo lắng sau đó lại nấu một bát mỳ ăn tạm.
Đến lúc sắp lên giường ngủ thì càng kiểm tra cẩn thận các loại cửa giả nẻo trong nhà, sau khi trở lại phòng vẫn cảm thấy hơi sợ, lại đặt một chiếc ghế dựa chặn trước cửa phòng, di động thì đặt cạnh gối có thể lấy ra bất cứ lúc nào mới hơi yên tâm, chuẩn bị ngủ.
Nhưng vừa nhắm mắt lại thì di động đã vang lên, La Duyệt Kỳ hoảng sợ nhanh chóng nghe máy: “A lô”
“Là tôi đây, cô ổn chứ?” Trong giây phút yên tĩnh này, La Duyệt Kỳ cảm thấy giọng nói của Mạc Duy Khiêm đặc biệt dễ nghe.
Cô thật sự cảm động vì Mạc Duy Khiêm có thể quan tâm cô như vạy nên lập tức nói: “Vẫn ổn, cảm ơn anh đã quan tâm tôi.”
Mạc Duy Khiêm cười nói: “Tôi lo cô ở nhà một mình sẽ sợ hãi nên gọi điện báo cho cô một câu, cô cứ yên tâm ngủ đi, tôi đã sắp xếp người tuần tra bảo vệ dưới lầu nhà cô rồi.”
“Thật chứ? Là cảnh sát ư?” La Duyệt Kỳ không ngờ có thể hưởng đãi ngộ loại này.
Mạc Duy Khiêm không trả lời vấn đề của La Duyệt Kỳ, chỉ nói: “Cô không cần lo nghĩ nhiều như vậy chỉ cần đừng lo lắng nữa là tốt rồi, thời gian cũng không sớm nữa, mau nghỉ ngơi đi.”
Ngủ ngon một đêm, đến sáng La Duyệt Kỳ đã cảm thấy không lo lắng như ngày hôm qua nữa.
Người kéo đến căng tin ăn trưa vẫn nhiều như vậy, La Duyệt Kỳ bê đồ ăn đi tìm người quen, đúng lúc thấy chiếc bàn Tiểu Tề ngồi còn trống nên lập tức đi đến.
“Duyệt Kỳ, mau ngồi xống đây.” Tiểu Tề ngoắc ngoắc tay gọi La Duyệt Kỳ.
“Nơi này là tôi đến trước, cô ngồi đây tôi nhịn nhưng đừng có kéo cô ta lại ngồi chung!”
Lúc này La Duyệt Kỳ mới thấy người ngồi đối diện Tiểu Tề là Phan Minh Minh, trong lòng chỉ cảm thấy không hay ho gì, nhưng ngoại trừ bàn này thì không còn chỗ ngồi khác nữa rồi.
Tiểu Tề ngoài cười trong không cười, quay sang Phan Minh Minh: “Căng tin này là của riêng nhà cô chắc, đây là nơi ăn cơm công cộng, nếu cô không vui thì tìm chỗ khác mà ngồi, tôi và Duyệt Kỳ muốn ngồi đâu cô quản được chắc! Duyệt Kỳ, đừng để ý đến cô ta, mau ngồi xuống đi!”
La Duyệt Kỳ cũng không muốn nhịn Phan Minh Minh nữa, mau chóng đặt khay đồ ăn và ngồi xuống cạnh Tiểu Tề.
Tuy Phan Minh Minh rất tức giận nhưng cũng chẳng có cách nào, chỉ có thể tiếp tục ăn cơm của mình nhưng sắc mặt cũng không tốt lắm.
Ba người còn đang căng thẳng cúi đầu ăn cơm thì đột nhiên lại có một người đi đến.
“Tôi ngồi chỗ này được chứ?”
La Duyệt Kỳ ngẩng đầu, thấy Mạc Duy Khiêm cũng bưng khay đồ ăn cười với mình.
Tinh thần Phan Minh Minh lập tức tỉnh táo lại: “Mau ngồi xuống đi, chỗ này là tôi chiếm được.” Nói xong liền chỉ vào chỗ bên cạnh.
Mạc Duy Khiêm ngồi xuống cạnh Phan Minh Minh, còn chưa kịp nói chuyện đã thấy Phan Minh Minh hỏi: “Nên xưng hô với anh thế nào nhỉ? Tôi chỉ biết anh họ Mạc thôi.”
“Tôi tên Mạc Duy Khiêm, mặc dù nhiều tuổi hơn các cô cần được gọi là anh nhưng cũng không tốt lắm, dù sao hoàn cảnh bây giờ cũng rất mẫn cảm, cứ gọi thẳng tên tôi là được rồi.” Mạc Duy Khiêm nói vô cùng hiền hòa.
La Duyệt Kỳ nghĩ lại, hình như cô thật sự chưa bao giờ xưng hô gì với Mạc Duy Khiêm, mọi khi toàn gặp là nói thẳng, lại thấy Mạc Duy Khiêm nhìn cô nên hỏi: “Sao anh lại đến căng tin ăn cơm?”
Bình thường thì người của tổ điều tra không ăn trưa ở căng tin.
“Sự việc đã được công khai, chúng tôi không cần giữ mãi vẻ thần bí khiến mọi người căng thẳng thêm nữa cho nên từ hôm nay chúng tôi sẽ thay nhau đến căng tin ăn trưa.
“À, thì ra là vậy.” La Duyệt Kỳ còn muốn hỏi chuyện người bảo vệ mình đêm qua nhưng mà Phan Minh Minh và Tiểu Tề cũng đang ở đây nên cũng không có cách nào hỏi được, sau đó cũng không biết nên nói gì nữa.
Mạc Duy Khiêm cũng rất tự nhiên: “Duyệt Kỳ, cơm trưa của cô chỉ ít thế thôi sao?”
“Hôm nay không thích ăn lắm cho nên mới lấy ít thế này, chứ bình thường sức ăn của tôi cũng không vừa đâu