Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 134974

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/974 lượt.

.” La Duyệt Kỳ cười cười trả lời.
Mạc Duy Khiêm nghe thế lại thấy hứng thú: “Vậy cô thích ăn cái gì?”
“La Duyệt Kỳ, lâu rồi không thấy bạn trai cô đến đón lúc ra về, cô xảy ra chuyện lớn như vậy sao hắn cũng không ở bên cô? Hay là bị dọa chạy mất rồi?” Phan Minh Minh thấy Mạc Duy Khiêm và La Duyệt Kỳ trò chuyện vui vẻ như quen thuộc với nhau lắm lại bắt đầu nghi ngờ La Duyệt Kỳ dùng thủ đoạn mồi chài, sợ Mạc Duy Khiêm bị cô ta lừa nên cố ý nhắc đến chuyện bạn trai La Duyệt Kỳ.
La Duyệt Kỳ lập tức giận dữ, “Cô cả ngày toàn nói bậy bạ, Kim Đào rất tốt với tôi, chỉ là anh ấy đang huấn luyện, không ra ngoài được thôi, hơn nữa anh ấy cũng biết chuyện này rồi, anh ấy cực kỳ tin tưởng tôi, căn bản không để ý. Nói cho cô biết, tôi và Kim Đào có thể vượt qua bất kỳ thử thách nào, lúc kết hôn sẽ đưa thiệp cưới cho cô, đến hay không thì tùy nhưng đừng có trù ẻo chúng tôi!”
Nói xong lại bê khay đồ ăn lên gật đầu với Tiểu Tề, lại nói với Mạc Duy Khiêm một câu: “Tôi ăn no rồi, anh cứ từ từ ăn đi, tôi về văn phòng trước đây.”
Nhìn La Duyệt Kỳ rời đi, Phan Minh Minh cũng vô cùng không vui: “Không phải chỉ là cầu thủ thôi à? Sau này cũng phải nghỉ thôi, vênh váo cái gì chứ? Tiểu Tề, có phải cô ta định cuối năm kết hôn không? Đến lúc đó tôi gửi phong bao cho cô, cô gửi dùm tôi, tôi không thèm đi đâu nhưng tôi cũng chẳng thiếu mấy đồng đó, tiền mừng đã đưa rồi cô ta cũng chẳng thể nói gì tôi được!”
“Mạc Duy Khiêm, anh cũng thấy cách sống của La Duyệt Kỳ rồi đó, tôi không có thành kiến với ai nhưng vấn đề của cô ta chắc chắn không ít đâu, lúc trước chính chủ nhiệm giúp đỡ nên mới thành nhân viên chính thức được, ko tin anh có thể đi điều tra.” Phan Minh Minh tức không chịu nổi nên mới kể tội La Duyệt Kỳ trước mặt Mạc Duy Khiêm.
Mạc Duy Khiêm cúi đầu, chậm rãi ăn đồ ăn, khuôn mặt luôn mang nụ cười đã trầm xuống không ít, trong đầu suy nghĩ câu vừa nghe được: Cuối năm La Duyệt Kỳ sẽ kết hôn!






Tuy nói Mạc Duy Khiêm có cảm tình tốt với La Duyệt Kỳ, có ý muốn hẹn ước gắn bó với nhau, nhưng có thể thành công hay không còn cần chờ sau khi kết thúc điều tra thì xem lại, nhưng bây giờ vừa nghe nói La Duyệt Kỳ đã có đối tượng kết hôn thì cảm giác đã khác.
Cảm giác này giống như thứ đồ mình thích, nó cứ để ở đó mua hay không cũng được, thái độ rất tùy ý, nhưng khi biết món đồ đó mình không có cơ hội để mua thì sẽ sinh ra cảm giác vô cùng mong muốn.
Đương nhiên Mạc Duy Khiêm tự nhận là thái độ của hắn với La Duyệt Kỳ cũng không phải tùy ý, hắn tán thưởng và cũng yêu thích cô, nhưng bây giờ cho dù hắn có suy nghĩ tính toán gì thì cũng không có cơ hội để làm nữa, chỉ có thể nói là không có duyên phận với nhau thôi. Tuy rằng tự trấn an mình như vậy nhưng Mạc Duy Khiêm vẫn không che dấu được sự mất mát của nội tâm, bồn chồn ăn mấy miếng cơm rồi không để ý đến Phan Minh Minh vẫn đang nói không ngừng, đứng dậy rời đi.
La Duyệt Kỳ trở lại văn phòng vẫn vô cùng tức giận, cô thật sự rất chán ghét khi Phan Minh Minh cứ nhằm vào cô ở mọi nơi như vậy, tức mình một lát lại thấy bụng hơi đói, liền lấy túi bánh quy trong ngăn kéo ra ăn mấy cái.
Sắp tan tầm, La Duyệt Kỳ nhớ đến Trương Bội Ninh không có động tĩnh gì, lại hơi không dám xác định kế hoạch của mình có tác dụng hay không.
Trương Bội Ninh cũng không xoay người lại, vẫn nhìn ra cửa sổ như cũ, nhẹ giọng nói: “Em đã đến rồi, cô còn nghĩ em sẽ không đến chứ.”
“Sư mẫu đã tìm sao em có thể không đến chứ?”
Lúc này Trương Bội Ninh mới xoay người lại, vẻ mặt tiều tụy: “Là cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi, cô chỉ muốn hỏi em một chút, hòm thư kia em có nhớ ra không?”
La Duyệt Kỳ vô cùng buồn bực lắc đầu: “Vô cùng xin lỗi sư mẫu. Hôm qua em nghĩ cả tối, cũng thử trên máy tính cả buổi tối nhưng vẫn không nhớ được, em thật vô dụng!”
Trương Bội Ninh nghe xong chỉ yên lặng nhìn La Duyệt Kỳ, nửa ngày sau mới nói thêm: “Không sao, chuyện này không thể trách em được, em là một đứa trẻ tốt. Duyệt Kỳ, có một chuyện cô vẫn không nói với em, thật ra cũng chỉ muốn bảo vệ em thôi, không muốn em bị liên lụy, nhưng hôm nay cô không thể không nói được.”
La Duyệt Kỳ trừng mắt nhìn, có vẻ hơi sợ hãi: “Cuối cùng là chuyện gì vậy sư mẫu?”
“Sở dĩ hôm nay cô nói với em vì hôm nay cục thẩm tra đã bắt đầu điều tra người trong đài, cô sợ lại có chuyện gì xảy ra thì chuyện của Đức Thăng thật sự sẽ chẳng còn ai quan tam nữa. Cô nghi ngờ Đức Thăng căn bản không phải tự sát, bức di thư kia cũng là giả tạo.Cô có thể nhìn ra chỗ khác biệt nhưng kết quả sở cảnh sát đã đưa ra cô cũng không có cách nào khác. Hơn nữa nửa tháng trước khi gặp chuyện không may, Đức Thăng đã biểu hiện sự lo lắng bất an, cô hỏi vài lần nhưng ông ấy đều nói không sao, không có việc gì nên cô không để trong lòng, bây giờ nghĩ lại cũng vì cô không để tâm như vậy.
Đối mặt với Trương Bội Ninh đang lặng lẽ khóc, La Duyệt Kỳ không nhịn được mà cũng rớt nước mắt, hai người vừa khóc vừa nhớ đến Vu Đức Thăng, lại càng đau lòng hơn.
Trời tối dần, T