Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1189 lượt.

ỉ tạo thành, chiếc nhẫn này ngụ ý chúng ta giống như hai viên kim cương này, sẽ làm bạn trọn đời trọn kiếp không rời không bỏ. Duyệt Kỳ, anh yêu em, xin em gả cho anh được không?”
Nhìn màu sắc hồng nhạt và trong suốt giao hòa một cách độc đáo trên chiếc nhẫn, lại nghe Mạc Duy Khiêm thổ lộ tình cảm sâu nặng, nước mắt La Duyệt Kỳ cuối cùng cũng chảy xuống, cô dùng sức gật đầu nghẹn ngào nói: “Em nguyện ý, em nguyện ý!”
Đợi sau khi Mạc Duy Khiêm đeo nhẫn vào cho cô, La Duyệt Kỳ không nhịn nổi mà ôm chặt lấy hắn khóc òa.
Vừa rồi anh còn nói không cho em khóc, vậy bây giờ anh đang làm gì hả, khiến em cười rồi lại làm em khóc, Mạc Duy Khiêm, anh cố ý đúng không?” La Duyệt Kỳ vừa khóc vừa noi, cô lại bị sự tận tâm của Mạc Duy Khiêm làm cho cảm động sâu sắc.
“Vợ ngoan của anh, anh làm việc này dĩ nhiên là để em được vui rồi, anh muốn cho em biết rằng bất kỳ kẻ nào cũng không thể tốt với em hơn anh, anh không làm em cảm động, sao em có thể nhớ kỹ anh chứ?”
“Em vĩnh viễn sẽ không quên anh đã đối xử tốt với em như thế nào, vĩnh viễn cũng sẽ không rời khỏi anh, Mạc Duy Khiêm, em cũng sẽ coi chừng anh thật chặt.” La Duyệt Kỳ thật sự đồng ý hứa hẹn.
Ánh mắt Mạc Duy Khiêm cũng hơi nóng lên, hắn cũng ôm chặt lấy La Duyệt Kỳ, hai người cứ ôm chặt gắn bó hưởng thụ thời khắc hạnh phúc này.
Đổng Nguyên lén lút khép cửa lại, anh ta đến để mời Mạc Duy Khiêm ra ngoài tiếp khách, nhưng sau khi nhìn thấy cảnh vừa rồi cũng cảm thấy vô cùng rung động: Một chân đã quỳ xuống rồi, vậy việc quỳ cả hai chân trước Thái Hậu chắc cũng là chuyện sớm muộn thôi đúng không?
______Hoàn chính văn






Phiên Ngoại


“Nhóc con giỏi lắm, đã học được thuật đọc tâm luôn rồi, vậy thì đến đây đi, bói cho cậu một lần xem nào, để mợ con được yên tâm.” Mạc Duy Khiêm ngồi bên cạnh La Duyệt Kỳ, vô cùng thoải mái đồng ý.
Văn Tiêu Tiêu nhanh chóng chạy tới, trong tay còn cầm theo một bộ bài kỳ quái, đặt trên bàn trà đùa nghịch, thái độ lại vô cùng khiêm tốn, “Con cũng mới học sơ qua thôi, nhưng bạn học con đều nói là đoán chuẩn lắm, tuy không thể nói là đạt tới 100% nhưng cũng không quá kém, cái cơ bản vẫn đoán được, còn cái cao thâm thì phải dùng quả cầu thủy tinh, đáng tiếc, quả cầu thủy tinh thiên nhiên rất đắt.”
Mọi người thấy Văn Tiêu Tiêu lật tới lật lui bộ bài, thỉnh thoảng còn bảo Mạc Duy Khiêm rút một quân thì vừa cười vừa nói chuyện đồng thời xem trò hay.
“Được rồi, cuối cùng cũng xong việc, chuyện này thật sự rất là hao tổn tinh lực.” Văn Tiêu Tiêu xoa xoa trán, lau đi những giọt mồ hôi không hề tồn tại.
“Vậy mau nói kết quả đi.” Mạc Duy Hoa thúc giục con gái.
Nửa tháng trước ngày sinh dự tính của La Duyệt Kỳ, người nhà họ Mạc đã sắp xếp để La Duyệt Kỳ nhập viện chờ sinh, Mạc Duy Khiêm còn cho người đưa La Đồng và Tề Nguyệt Tú tới ở chung với La Duyệt Kỳ để cô an tâm, không quá lo lắng sợ hãi nữa.
La Duyệt Kỳ kiên trì muốn sinh nở tự nhiên, người nhà họ Mạc sau khi nghe bác sĩ kiểm tra cẩn thận xác nhận chuyện này cũng không có vấn đề gì lớn thì cũng đồng ý với cô.
Kết quả là đã quá ngày dự tính hơn một tuần mà bụng cô vẫn không có động tĩnh gì, điều này khiến mọi người cảm thấy sốt ruột, bác sĩ cũng lo, lãnh đạo bệnh viện còn triệu tập mấy bác dĩ y tá lại họp để nghiên cứu, trải qua đánh giá cẩn thận cũng không có ai dám nói tiêm thuốc trợ sản cho La Duyệt Kỳ.
Mạc Duy Khiêm ngồi bên giường nhìn La Duyệt Kỳ ăn uống ngon lành thì buồn bực: “Vợ, em không sốt ruột sao?”
“Anh gấp gì chứ? Không phải bác sĩ nói muộn một hai tuần cũng là bình thường sao, giờ mới có sáu ngày.” La Duyệt Kỳ bình tĩnh khoan thai nói.
“Duy Khiêm ngày đem mất ngủ vì lo lắng cho con mà con tỏ cái thái độ gì thế?” Tề Nguyệt Tú cũng lo lắng, nhưng nhìn con gái cứ ăn no ngủ kỹ không hề để ý đến cái bụng của mình, bà cũng cảm thấy tức giận.
“Chuyện nàng cũng không phải chỉ cần con lo lắng cố gắng là được, mẹ nói con cũng vô dụng thôi, chẳng lẽ con ăn không ngon ngủ không yên thì đứa bé sẽ chui ra chắc?”
“Mẹ, mẹ đừng trách Duyệt Kỳ, chỉ cần cô ấy không việc gì thì con ngủ ít một chút cũng không sao, cũng không còn sớm nữa, để con bảo người đưa mẹ về nghỉ ngơi trước.” Mạc Duy Khiêm nhanh chóng mời mẹ vợ trở về, hai người này hắn không thể đắc tội với người nào được.
Tiễn Tề Nguyệt Tú xong, Mạc Duy Khiêm trở lại phòng bệnh đã thấy La Duyệt Kỳ buông hết đồ ăn trên tay xuống rồi.
“Duyệt Kỳ, em đừng nhịn ăn chứ, đều do anh lắm miệng, em đừng giận!”
La Duyệt Kỳ lắc đầu: “Em không giận, em chỉ cảm thấy bụng hơi đau, hình như eo cũng đau, không phải là sắp sinh đấy chứ?”
Mạc Duy Khiêm vừa nghe đầu liền vang lên một tiếng nổ, lập tức đứng lên, lúc xoay người ra cửa còn suýt nữa xoắn hai chân vào nhau mà ngã.
“A, anh đi đâu thế?” La Duyệt Kỳ kêu.
“Anh đi gọi người tìm bác sĩ tới.” Mạc Duy Khiêm cũng không thèm quay đầu, cứ thế chạy ra khỏi phòng bệnh.
Người này chắc căng thẳng quá độ rồi, trực tiếp rung chuông có phải là xong rồi không? La