Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341039
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1039 lượt.
ộ cho bất kỳ kẻ nào hiểu chưa?”
La Duyệt Kỳ nửa tin nửa ngờ gật đầu.
Đổng Nguyên lại suy nghĩ kỹ mới hạ quyết tâm, tới gần La Duyệt Kỳ, thì thầm một cái tên, sau đó hỏi: “Người tôi nói cô biết đúng không?”
Đương nhiên biết, gần như mỗi ngày đều xuất hiện ở tin tức bảy giờ, thành viên cao cấp của chính phủ như thế ai mà không biết chứ?
La Duyệt Kỳ nghi ngờ nhìn Đổng Nguyên: Người này nói với mình cái này làm gì chứ?
Đổng Nguyên nhắm mắt, trong lòng niệm nam mô a di đà phật mới lại gần tai cô nói: “Người đó là con rể nhà họ Mạc, Duy Khiêm là em vợ hắn, hơn nữa thân phận của Mạc Duy Khiêm cũng rất hiển hách, bây giờ thì rõ chưa? Nói cho cô biết này, tôi phiêu lưu rất lớn mới dám nói sự thật cho cô đấy, cô cần phải biết nghĩa khí một chút, lại nói Duy Khiêm cũng đã làm rất nhiều việc vượt quá thẩm quyền của cậu ta, cô cũng phải thông cảm mới được.”
La Duyệt Kỳ đã không thể nghe vào tai lời nói phía sau của Đổng Nguyên nữa, trong đầu chỉ có bốn chữ: Hoàng thân quốc thích! (con cháu hoàng tộc)
“Đổng Nguyên, anh khá thật, tôi bảo anh đến đây an ủi Duyệt Kỳ, anh lại làm đến mức muốn ôm người ta vào lòng luôn thế à?”
Mạc Duy Khiêm gọi xong điện thoại cho anh rể mình lập tức chạy đến đây, tuy hắn biết Đổng Nguyên căn bản không có suy nghĩ đó, nhưng nhìn hai người sắp dán vào nhau hắn cũng không hề vui vẻ.
Đổng Nguyên lập tức lùi ra xa.
La Duyệt Kỳ quay đầu nhìn Mạc Duy Khiêm đang bước tới, cảm thấy lòng dạ rối rắm, cũng không có cách nào hình dung tâm trạng cô lúc này.
Ngón tay cái đưa ra lau nhẹ nước mắt trên mặt La Duyệt Kỳ, Mạc Duy Khiêm hơi cúi đầu dịu dàng nói: “Đây là khóc vì anh ư? Anh nghe Đổng Nguyên nói em muốn vì anh mà liều mạng với người ta! Cô bé ngốc của anh, đã nói bao nhiêu lần rồi, chỉ cần có anh thì em không cần suy nghĩ, không cần quan tâm bất cứ chuyện gì cả! Anh không sao mà, Kim Đào cũng sẽ không sao cả!
La Duyệt Kỳ không để ý đến động tác của Mạc Duy Khiêm mà đưa ánh mắt hướng về phía Đổng Nguyên đang đứng ở xa, nếu lời nói vừa rồi của hắn là thật thì cô tuyệt đối tin Kim Đào sẽ không sao, chỉ là bây giờ cô có cảm giác như mình đang mơ vậy, thân phận của Mạc Duy Khiêm thật đáng sợ.
Mạc Duy Khiêm đánh giá La Duyệt Kỳ đang lòng dạ rối bời, sau đó nhìn theo tầm mắt cô, Đổng Nguyên lập tức nghiêng người nói chuyện phiếm với Hàn Giang.
Mạc Duy Khiêm nhìn La Duyệt Kỳ và Đổng Nguyên đưa mắt liếc nhau, sau đó khẽ vỗ nhẹ mặt La Duyệt Kỳ: “Em nhìn cái gì vậy? Sao không nói lời nào?”
Lúc này La Duyệt Kỳ mới chuyển sự chú ý về phía Mạc Duy Khiêm: “À, anh không có việc gì là tốt rồi, em đang muốn đi tìm Kim Đào để anh ấy nói sự thật ra, tất cả chuyện này đều là trò quỷ của Loan Ninh!”
Mạc Duy Khiêm cụp mắt cười nhạt: “Anh không sao, tin tức đều nói không có căn cứ, không làm gì được anh đâu, em vì anh nên mới muốn đi tìm Kim Đào ư?”
“Tin được, là do ba em cung cấp, lúc trước ông làm việc trong hệ thống công an hơn 20 năm, chút quan hệ này vẫn có thể tra được rõ ràng!”
Mạc Duy Khiêm nhanh chóng sửa sang lại suy nghĩ, sau đó nói với Lý Minh Hân: “Được rồi, thay tôi cảm ơn trưởng phòng Lý, chuyện còn lại tôi sẽ giải quyết, cô không cần tham gia quá sâu, tránh dẫn đến nguy hiểm.”
“Ừm, em biết, anh cũng phải cẩn thận đấy!” Lý Minh Hân ngọt ngào đáp.
Cúp điện thoại, Mạc Duy Khiêm nói với La Duyệt Kỳ: “Duyệt Kỳ, không ngờ đêm nay lại có cơ hội xóa sạch Thành Dương, em có muốn cùng đi xem không?”
“Dĩ nhiên là em muốn đi rồi!”
La Duyệt Kỳ nói xong do dự một chút mới mở miệng: “Có thể để Kim Đào đi cùng không? Như thế cũng để anh ấy nhìn rõ bộ mặt thật của Loan Ninh.”
Mạc Duy Khiêm gật đầu: “Có thể, chỉ là trình trạng của cậu ấy bây giờ muốn ra ngoài cũng không dễ, để anh cho người dàn xếp một chút, chắc là không có vấn đề!”
Lúc này La Duyệt Kỳ mới an tâm.
“Dù sao hôm nay em cũng không có tâm trạng đi làm nữa, hay là đi cùng anh nhé?”
La Duyệt Kỳ nghĩ cũng thấy đúng, mặt khác cô cũng muốn suy nghĩ lại sự việc một chút, đi đến chỗ Mạc Duy Khiêm có thể yên tĩnh một chút, cũng có thể tìm cơ hội hỏi lại Đổng Nguyên nên đồng ý.
Trở lại chỗ ở, Mạc Duy Khiêm lập tức đến thư phòng liên hệ với cục trưởng Triệu, để ông ta chuẩn bị người đêm nay đánh bất ngờ, lại để Đổng Nguyên sắp xếp người chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào, đồng thời gọi cho Phùng Thư Dân điều hành nhân viên chuẩn bị tài liệu.
Đổng Nguyên đợi Mạc Duy Khiêm giao nhiệm vụ xong, lập tức muốn ra ngoài sắp xếp lại bị La Duyệt Kỳ ngồi trong phòng khách gọi lại.
“Đổng Nguyên, anh nói với tôi thân phận kia của Mạc Duy Khiêm là thật sao? Sao tôi thấy hơi khó tin.” La Duyệt Kỳ thật sự nghiêm túc hỏi lại Đổng Nguyên.
Đổng Nguyên cũng nghiêm túc đáp: “Tôi không cần nói dối cô, nếu không phải vì Duy Khiêm coi trọng cô thì tôi cũng sẽ không nói với cô trong tình trạng cấp bách, cũng xin cô coi như chưa từng nghe, sau này tôi sẽ không thảo luận lại đề tài này với cô nữa, cô hẳn là biết tính nghiêm trọng của sự việc n