Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342086

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2086 lượt.

một chút, đúng năm giờ cầm túi xách, rời đi.
Trịnh Đinh Đinh tới bến dừng tàu điện ngầm, nhìn quanh một vòng, liền thấy vị giáo sư cao ngạo kia. Cô bước nhanh về phía trước, khom người gõ vào cửa sổ xe, Ninh Vi Cẩn mở cửa, cô bước lên xe.
“Anh đợi bao lâu rồi?”
“Năm phút bốn năm giây.” Ninh Vi Cẩn giơ cánh tay đeo đồng hồ lên nhìn, dừng một chút hình như phát hiện ra điều gì nói tiếp, “Em là người bắt tôi đợi lâu nhất từ trước tới giờ.”
“….”Trịnh Đinh Đinh đổ mồ hôi, “Ngại quá.”
“Quên đi.” Ninh Vi Cẩn nhanh nhẹn khép lại ngăn kéo, khởi động xe, “Lần sau lấy đó làm gương.”
Trịnh Đinh Đinh khô khốc cười một tiếng, chuyển đề tài: “Chúng ta đi đâu ăn cơm đây?”
“Đợi lát nữa em sẽ biết.”
Trịnh Đinh Đinh gật đầu một cái, lại hỏi tiếp: “Đúng rồi, sao hôm nay anh lại muốn mời em ăn cơm?”
“À.” Ninh Vi Cẩn nghiêm túc nói, “Hôm nay hai ca giải phẫu tiến hành rất thuận lợi, chưa tới bốn giờ đã kết thúc, không có bệnh nhân mới nhập viện, tôi rảnh rỗi tới nhàm chán, liền hẹn em ăn một bữa cơm.”
“….”
Giáo sư Ninh anh có cần phải thù dai như vậy không? Vẫn còn nhớ tới lần trước của cô, trả nguyên văn lại cho cô.
Đây là giờ cao điểm buổi tối, Ninh Vi Cẩn mất gần 45’ lái xe mới tới nơi – nhà hàng bên cạnh một con sông, tên chỉ có bốn chữ: Tố Thực Chi Oa.
Trịnh Đinh Đinh lập tức tiu nghỉu đứng lên, Ninh Vi Cẩn lôi lôi kéo kéo cô tới đây mà không có một chút đồ ăn mặn nào cả?
“Đã từng ăn lẩu chay rồi sao?” Ninh Vi Cẩn hỏi.
“Chưa từng.” Giọng Trịnh Đinh Đinh có chút nuối tiếc nói.
“Mùi vị rất được, đáng giá thử một lần.”
Thấy Ninh Vi Cẩn ra sức giới thiệu đồ ăn, Trịnh Đinh Đinh có chút chờ mong, đi theo anh bước vào.
Đẩy chiếc cửa đỏ thắm ra, cây cao bên trong viện làm giảm đi cái oi bức, men theo vườn hoa, theo tường phun nước đi về phía trước, cả đường yên tĩnh tao nhã, cách ly hoàn toàn với náo nhiệt bên ngoài, trái tim bỗng an tĩnh lạ thường.
Bên trong phòng thoang thoảng mùi trầm hương, bốn gốc cây ngô đồng cổ thụ mọc xuyên qua cửa kính trên nóc nhà, mang theo màu xanh thiên nhiên hòa quyện vào, bên tai như có như không tiếng Phạn làm cho người ta cảm thấy thanh thản. (Tiếng Phạn: tiếng Ấn Độ cổ, cũng ám chỉ thuộc về Phật giáo => An nghĩ là mấy bài đạo pháp của các vị sư phụ @@ chắc thế ))
Ninh Vi Cẩn chủ trì gọi hai phần lẩu chay, phục vụ cầm bình rót cho bọn họ hai ly nước rồi lui xuống dưới.
Trịnh Đinh Đinh nhấp một hớp, có vị thơm mát thanh nhuận, giải khát khá tốt: “A, đây là loại trà gì vậy, tôi chưa uống bao giờ.”
“Trà Ngũ hoa Linh chi.”
“Ngũ hoa là những loại nào?”
“Hoa hồng, hoa táo, hoa cúc, cây kim ngân và hoa gạo.”
“Thảo nào tôi ngửi thấy mùi hoa hồng bên trong.” Trịnh Đinh Đinh cười, “Nơi đây rất thanh nhã, chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh, sao anh lại biết nơi này?”
“Đồng nghiệp giới thiệu, đã tới đây hai lần rồi.”
“Những thứ kia đều là đồ chay, không có một tí thức ăn mặn nào?”
“Ừ.” Ninh Vi Cẩn lấy khăn giấy xoa xoa ngón tay, “Thỉnh thoảng ăn chay đối với cơ thể rất tốt, huống hồ ngực em mới phẫu thuật, nên ăn nhẹ một chút.”
Trịnh Đinh Đinh nhớ tới lần trước Ninh Vi Cẩn từng nói qua: “Con gái để lại vết thẹo trên ngực sẽ rất khó nhìn”, lỗ tai có hơi nóng lên.
Ninh Vi Cẩn ngẩng đầu nhìn cô: “Lời nói của tôi có chỗ nào có vấn đề à?”
“Không có.” Có ai có thể ăn nói chín chắn hơn giáo sư Ninh cơ chứ, ai là người dám nghi ngờ bình luận của anh.
“Vậy em đỏ mặt cái gì?”
Trịnh Đinh Đinh theo thói quen sờ lên gò má: “Có thể do ở đây nóng quá.”
“Phải không?” Ninh Vi Cẩn đưa tay tới đụng vào tay cô một cái, “Tay của em ngược lại rất lạnh.”
“…..”
Nơi này có rất nhiều loại lẩu bổ dưỡng độc đáo, lấy hai mươi vị thuốc bắc dưỡng sinh truyền thống, kết hợp với dầu hạt cải trong nông nghiệp, dùng củi khô, đất táo, chảo sắt tỉ mỉ chế biến trong bảy giờ, đảm bảo thức ăn sẽ không phải là đồ nóng (nóng ở đây là thuật ngữ y học, không phải là vật lý đâu ạ ); nguyên liệu nấu ăn sạch được nuôi trồng trong nhà kính, bên trên lá rau cải còn đọng lại những giọt sương sớm, vô cùng mới lạ.
Trịnh Đinh Đinh uống một hớp canh, thấy thơm ngon, ngon miệng hơn trong tưởng tượng của cô rất nhiều, cô uống liền hai chén.
Ăn uống hết gần nửa tiếng, Trịnh Đinh Đinh hoàn toàn bị chinh phục bởi mỹ vị nơi này, cảm khái: “Không nghĩ tới lẩu chay lại ngon như vậy, nước canh rất thơm, rau cải rất giòn, nấm to và ngon, cái nào ăn cũng rất ngon.”
“Ăn hợp khẩu vị chứ?” Ninh Vi Cẩn hỏi.
Hơi trong nồi bốc lên làm cho khuôn mặt trắng nõn của Trịnh Đinh Đinh chuyển sang màu hồng, cả người cô thoải mái, tâm tình cũng vô cùng vui vẻ, gật đầu một cái.
“Vậy tiếp theo, chúng ta nói một chút chuyện chính.”
“Chuyện chính?”
“Quan hệ của anh và em.”
“Hả?”
Ninh Vi Cẩn ngửa người ra sau, tựa vào ghế, con ngươi đen nhánh từ hai trong mắt từ từ quan sát biểu cảm trên khuôn mặt Trịnh Đinh Đinh bên kia, đưa tay bông tháo mấy cúc trên cổ áo sơ mi ra một chút, ung dung nói: “Tôi nghĩ kế hoạch ban đầu là như thế này, chúng ta lấy hình thức