XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.

n, tức giận nói “Em nói lại lần nữa xem!” Cô có yêu anh, có yêu anh không?
“Tôi nói …tôi không hề yêu anh!”
Đồng Đồng mới nói nửa chừng, cằm đã bị Lôi Dương dùng sức nắm chặt .
“Làm sao, một ngày trước còn đòi sống đòi chết cùng đứa con của tôi, hiện tại thì nói không yêu tôi, nhanh như vậy đã ngã vào vòng tay của người đàn ông khác sao?”
Đồng Đồng nghe Lôi Dương nói, nhớ tới đứa con chưa từng gặp mặt đã mất đi, đau khổ hét lên: “Đúng, là tôi ngã vào vòng tay người đàn ông khác, đứa nhỏ vốn không phải của anh, không phải của anh, nên tôi yêu anh cũng là giả. Tôi chỉ là nhìn trúng tiền tài của anh, vì muốn bảo vệ nhà của tôi, cho nên mới tiếp cận anh. Tôi chính cô gái như vậy, là cô gái như vậy đấy!”
Đồng Đồng đau đớn khóc.
Tân Nhiên ngây ngốc lặng nhìn Đồng Đồng đau khổ, mà Lôi Dương lại như tượng thạch cao đông cứng tại chỗ, chỉ là đôi mắt mang theo tức giận nhìn Đồng Đồng
Cô đang nói dối!






Lôi Dương nghe Đồng Đồng lớn tiếng la, trái tim run rẩy thật mạnh . Tay anh buông cằm Đồng Đồng ra, bắt lấy bả vai Đồng Đồng, giận dữ nói: “Không cần cố ý chọc giận tôi có biết hay không! Em nên biết chọc giận tôi sẽ có kết quả gì!”
Trong tiềm thức, anh hy vọng là Đồng Đồng yêu anh. Hy vọng giờ phút này cô nói không thương là giả dối, chỉ là anh không thừa nhận bản thân để ý Đồng Đồng có yêu hay không yêu anh.
Đồng Đồng nước mắt lưng tròng, bi thống nhìn khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng của Lôi Dương, thương tâm nói: “Chính là sự thật, là thật!” Đồng Đồng nói xong cười lạnh một tiếng: “Anh không phải cho rằng hai năm trước tôi đã phản bội anh sao? Như vậy chuyện tôi làm bây giờ lại có đáng gì?”
Đồng Đồng nhìn gương mặt xanh mét của Lôi Dương, nước mắt chảy càng lúc càng nhiều .
Cô không biết nói như vậy là trừng phạt Lôi Dương vô tình, trừng phạt Lôi Dương gián tiếp làm cho đứa con mất đi, hay là trừng phạt bản thân thất chức. Là cô không có bảo vệ tốt đứa nhỏ …
Trong biệt thự rộng lớn tỏa ra sự yên lặng bức người .
Lôi Dương nhìn Đồng Đồng không buồn mở miệng, nhìn khuôn mặt vì sảy thai mà tái nhợt yếu ớt, lòng anh dâng lên một cỗ tức giận, còn có đau đớn khó hiểu, lớn tiếng nói: “Đem thuốc lên đây!”
Đồng Đồng từ từ nhắm hai mắt lại, nằm trên giường, cự tuyệt nhìn Lôi Dương, cự tuyệt ăn bữa tối anh chuẩn bị, khiến Lôi Dương từng cơn từng cơn tức giận cùng phiền muộn, đành giở giọng uy hiếp: “Em quên mục đích của mình rồi sao? Không phải muốn bảo vệ nhà ở cho người thân sao? Em làm tôi mất hứng như vậy, có phải muốn nhắc tôi nên san bằng nhà em không?”
Đồng Đồng nghe lời Lôi Dương nói mà đôi mắt không có một chút phản ứng .
Lôi Dương đem cơm tối để trên bàn, lấy điện thoại từ trong túi ra, bấm một dãy số, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn Đồng Đồng, sau đó giận dữ nói với người bên kia đầu dây: “Bây giờ lập tức đem nhà ở của họ Lê tại khu XX san bằng!”
“Chủ tịch, ngài không phải từng phân phó tạm thời không được động tới mảnh đất đó hay sao, kế hoạch thi công đã bắt đầu …”Đầu bên kia điện thọai lên tiếng .
Lôi Dương nhìn Đồng Đồng vẫn không hề phản ứng, liền quay lại quát với người bên kia đầu dây: “Không nghe hiểu ý tôi sao? Tôi nói là bây giờ, lập tức làm đi!”
“Dạ, dạ, tôi lập tức đi làm, đi liền!” Người bên kia điện thọai trả lời nhanh như gió, trên trán đầy mồ hôi hột, tổng tài uống lộn thuốc sao mà tức giận dữ vậy!
Lôi Dương nhìn Đồng Đồng, anh không tin Đồng Đồng không có phản ứng!
Quả nhiên Đồng Đồng đang đưa lưng về phía anh bỗng từ từ quay mặt lại, mở đôi mắt sưng đỏ nhìn anh cất giọng khàn khàn nói: “Anh muốn như thế nào?”
Lôi Dương dùng âm thanh hòa hoãn nói: “Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, không chọc giận tôi, tôi sẽ nghĩ tới việc thu hồi mệnh lệnh vừa rồi.”
Hai mắt Đồng Đồng mang theo oán hận trừng Lôi Dương một cái, cuối cùng đành thỏa hiệp. Cô cúi đầu, không cam lòng nói: “Tôi sẽ hợp tác, anh không cần cho người đi phá nhà tôi!” Cô biết chỗ yếu của mình hòan toàn bị Lôi Dương nắm giữ.
Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của Lôi Dương hiện lên một tia cười, cầm lấy di động gọi lại dãy số vừa rồi, trầm giọng nói: “Coi như mệnh lệnh vừa rồi tôi không nói qua!”
“Cái gì ?” Đầu dây bên kia ngơ ngác hỏi .
“Kế hoạch khu đất XX giữ như cũ, mệnh lệnh vừa rồi không có hiệu quả!” Lôi Dương nói xong cúp điện thoại.
Chỉ để lại đầu dây bên kia một người thất thần, còn đang nghiền ngẫm quyết định thay đổi như chong chóng của Lôi Dương!
Đồng Đồng ăn xong cơm tối do Lôi Dương chuẩn bị liền nằm xuống ngủ. Thân thể hết sức uể oải, lòng cũng mệt mỏi, cô chỉ muốn nghỉ ngơi cho tốt một chút.
Một ngày nay, cô thừa nhận rất nhiều việc xảy ra trên mình, đều là những chuyện trầm trọng!
Lôi Dương vẫn nhìn Đồng Đồng, cho tới Đồng Đồng mệt mỏi ngủ yên.
Đôi mắt anh thâm trầm, nhìn không ra suy nghĩ điều gì, chỉ nhẹ nhàng đem chăn đắp cẩn thận lên mình Đồng Đồng rồi rời khỏi phòng ngủ.
Đồng Đồng bởi vì sảy thai nên tạm thời không thể đi làm ở nhà hàng. Lôi Dương cũng giúp cô xin nghỉ