Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.
, rồi kêu một bác sĩ già tới phụ trách giúp Đồng Đồng khang phục.
Bác sĩ họ Trương, Đồng Đồng từng gặp qua hai lần. Một lần là lúc cô ngất xỉu, một lần là lúc Lôi Dương bị bệnh. Ông ta đối với Lôi Dương dường như có chút quan tâm, cũng không kiêng sợ Lôi Dương. Đồng Đồng không biết vị bác sĩ này với Lôi Dương có quan hệ gì sâu xa, chỉ là Lôi Dương tuy đối với bác sĩ hung tợn nhưng Đồng Đồng nhìn ra được anh có một loại tình cảm đặc thù với ông.
Bác sĩ Trương tận trách nhiệm dặn dò Lôi Dương những chuyện cần để ý. Sau đó hé ra nét mặt già nua bất mãn, thao thao bất tuyệt nói: “Thật không biết ngươi đứa nhỏ này là nghĩ làm sao, đối xử với con gái người ta thế này, làm thân thể tổn thương thành như vậy. Không muốn đứa nhỏ thì phòng tránh một chút, nếu không rõ ràng đúng là tạo nghiệt!”
Bác sĩ Trương vừa nói vừa nhìn Lôi Dương lắc đầu liên tục, sắc mặt Lôi Dương càng lúc càng xanh mét, cả giận nói: “Việc của ông làm xong, có thể đi ra ngoài, ngày mai mới lăn trở lại đây!”
Bác sĩ Trương trừng mắt, liếc nhìn Lôi Dương một cái nói: “Ta đi, đâu phải ta không muốn đi. Ai muốn ở đây nhìn cái mặt Lôi Công của ngươi!”
Nói xong xách cái hòm thuốc đi ra phía cửa. Vừa tới cửa phòng Đồng Đồng, đột nhiên xoay người lại nói với Lôi Dương: “Nhớ kỹ, hiện tại cô ấy không thể tức giận, không thể đau lòng, cái gì cũng không thể làm. Còn nữa, cậu phải cấm dục ít nhất hai tuần bằng không nếu bị di chứng sẽ là chuyện cả đời !”
Nói xong không thèm đợi Lôi Dương ra lệnh tiễn khách, tự giác bỏ đi .
Lôi Dương đối với lời bác sĩ Trương nói có vẻ như không quan tâm, nhưng mà mỗi chữ mỗi câu đều ghi nhớ trong lòng.
Anh đi tới bên giường Đồng Đồng, nhẹ nhàng ngồi xuống, nhìn Đồng Đồng nhắm mắt giả ngủ, mở miệng hỏi: “Muốn ăn cái gì đây?”
Đồng Đồng nằm im trên giường không động đậy, hai mắt nhắm lại giống như đang ngủ thật sự.
“Ngày mai tôi mang em rời khỏi chỗ này .” Lôi Dương lạnh lùng nhìn ngoài cửa sổ, sắc mặt nghiêm trọng, chỉ để lại cho Đồng Đồng một bóng lưng cao lớn.
Mang cô rời khỏi ? Mí mắt Đồng Đồng khẽ lay động rồi mở ra.
Anh không cần cô nữa, muốn buông tay sao? Đây không phải là kết quả cô mong muốn sao? Chỉ là vì cái gì khi Lôi Dương chính miệng nói ra thì lòng của cô lại bắt đầu đau đớn .
Nhìn bóng dáng như tượng khắc của Lôi Dương, mái tóc đen hơi dài, giờ phút này cô mới hiểu, cô thật sự không mong muốn chia cách với Lôi Dương. Cô chỉ là hận, là giận, là đau, là khó chịu vì đứa nhỏ bị mất đi. Lôi Dương không muốn đứa con của cô và anh, làm cho một sinh mệnh bị mất đi. Cô oán trách Lôi Dương vô tình, đó là cốt nhục của bọn họ, nói không cần là bỏ đi sao?
Cô chính là không sao quên được, quyết định của Lôi Dương ngày đó, sự vô tình ngày đó, không thể quên đuợc thai nhi trong bụng nhanh như vậy đã mất đi.
Chỉ tại cô đi tới bệnh viện mới phát sinh ra chuyện như vậy, cho nên nếu hận thì cô nên hận mình mới đúng!
Ngay lúc nghĩ tới Lôi Dương, Lôi Dương xoay người lại, đôi mắt thăm thẳm nhìn Đồng Đồng, khẽ mở miệng: “Suy nghĩ cái gì, có phải nghĩ tới tôi mau như vậy đã buông tha em?” Lôi Dương nói xong, ngón tay thon dài thản nhiên lướt qua đôi môi nhợt nhạt của Đồng Đồng, tiếp tục nói: “Chỉ sợ làm em thất vọng rồi, tôi chỉ là nghĩ tới đổi chỗ ở cho em thôi!”
Đồng Đồng trong lòng đang phập phồng, nghe Lôi Dương nói xong, không biết nên thở dài nhẹ nhõm hay là thất vọng. Tóm lại trong lòng dường như không có khẩn trương lẫn thống khổ .
Coi như cô lại thỏa hiệp với bản thân mình đi. Tình yêu của cô rốt cuộc đã xâm nhậm cốt tủy, dù Lôi Dương có đối với cô ác liệt ra sao, cô y nhiên cũng không thể quên mất anh!
Nhìn gương mặt Lôi Dương, gương mặt làm cho cô vừa yêu vừa hận kia, Đồng Đồng thật lâu cũng không nói được lời nào.
Ngày hôm sau, Lôi Dương lấy xe chở Đồng Đồng rời khỏi biệt thự đi tới một chỗ khác.
Đồng Đồng chú ý Lôi Dương thực sự rất cẩn thận, tựa hồ sợ bị người khác phát hiện ra cô. Đồng Đồng trong lòng muốn hỏi tại sao, nhưng lại bỏ đi ý định đó rất nhanh.
Đi tới đâu cũng không có gì khác nhau, dù sao cô cũng là người bị anh giam cầm, cả thân thể lẫn linh hồn, có trốn cũng không khỏi. Cô e ngại Lôi Dương, sợ anh giận dữ mà ra lệnh phá nhà cô.
Có lẽ trong lòng cô cũng không thật sự muốn tách ra! E ngại, cũng chỉ là cho mình một cái cớ yếu ớt để mà ở lại!
Qua một lúc thật lâu, xe dừng trước một khoảng sân. Lôi Dương đi xuống, mở cửa cho Đồng Đồng, giúp cô xuống xe.
Đồng Đồng nhìn hoàn cảnh bốn phía, không có nhà cao cửa rộng, chỉ có từng khảng từng khoảng sân cỏ, không khí trong lành thơm ngát, vừa nhìn cô đã yêu thích nơi này.
Lôi Dương ôm bả vai yếu ớt của Đồng Đồng dìu cô đi vào sân bấm chuông cửa lớn.
Chốc lát đã có người mở cửa ra, một bóng dáng quen thuộc đi ra, là bác sĩ Trương!
Chẳng lẽ đây là nhà của bác sĩ Trương? Lôi Dương mang cô tới là muốn cô ở lại nhà bác sĩ Trương?
Bác sĩ Trương đang tươi cười thì bị một bàn tay kéo lại . Một bà bác hiền lành xuất hiện trước mắt Đồng Đồng, chắc là vợ của bác sĩ Trương.
Bà bác hiền lành t