Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341963
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1963 lượt.
g thở nổi. Nước mắt lưng tròng.
Cô đau xót khóc nói: “A Dương, anh không thể nói như thế được, đứa bé đúng là con anh.”
Nhìn Đồng Đồng đau khổ như thế, Lôi Dương mất đi bình tĩnh, cuồng nộ nói: “Bỏ đi.”
Đồng Đồng ánh mắt ngưng lại, nhìn Lôi Dương, không thể tin được, cô khóc rống lên: “Anh nói cái gì, A Dương, anh nói em lừa anh sao, anh nói đùa phải không!”
Lôi Dương đứng thẳng lên, không nhìn Đồng Đồng, lãnh khốc nói: “Tôi đã khi nào đùa.”
Tâm trí Đồng Đồng đau đớn cùng cực, đứa bé trong bụng kia là ngoài ý muốn, mỗi ngày phải chịu đựng những điều thế này, có đứa bé này lại càng thêm phần đau khổ.
Tại sao Lôi Dương lại có thể vô tình nói ra những lời lãnh khốc đó, hai chữ: bỏ đi. Đó là cốt nhục của anh, tại sao anh lại có thể vô tình như thế. Đồng Đồng lòng đau đớn cùng cực.
Anh tuyệt nhiên không tin cô, bởi vì thấy cô và Tân Nhiên ở cùng một chỗ, cho rằng cô yêu người khác, nên mới bảo đó là đứa bé của người đàn ông khác.
Tâm trí cô trống rỗng, nước mắt cũng đã biến mất, chỉ còn lại nỗi đau.
“Ngày mai tôi sẽ cho gọi bác sĩ.” Lôi Dương lại tiếp tục nói ra những lời lạnh lùng, Đồng Đồng gần như mất hết cảm giác.
Cô đau khổ, cười nói: “Anh cho rằng đứa bé không phải con anh sao? Em là một đứa con gái như vậy sao, vậy sao anh còn định bắt em ở bên cạnh anh?” Đồng Đồng ai thương đứng dậy, trong mắt là sự bi thống tuyệt vọng, nhìn Lôi Dương đờ đẫn: “Một khi đã như vậy, em không cần phải ở lại đây nữa, em sẽ mang theo đứa bé này đi tìm cha của nó.”
Lôi Dương điên cuồng quay đầu lại, bắt lấy bả vai Đồng Đồng nói: “Đừng có chọc giận tôi, hãy làm theo những gì tôi nói.”
Làm theo lời tôi nói!
Lời nói Lôi Dương giống như hàn băng mùa đông lạnh thấu tim, từng tiếng từng lời phảng phất như ma quỷ, làm cho Đồng Đồng sợ hãi đến cả người phát run.
Cô đau đớn hét lên “Không! Không được, A Dương!”
Đồng Đồng ôm lấy cánh tay Lôi Dương, vừa khóc vừa nói: “Không cần tàn nhẫn như vậy, đó là cốt nhục của chúng ta, A Dương!”
Cô mong muốn biết bao nhiêu có được một đứa con với A Dương, kết tinh tình yêu của hai người . Hai năm trước mất đi Lôi Dương, cô vẫn ảo tưởng nếu có một ngày tìm lại được anh, nhất định sẽ vì anh sinh một đứa nhỏ, kéo dài sinh mệnh tình yêu của bọn họ . Cho dù lúc đó cô không biết Lôi Dương vẫn đang còn sống nằm trên giường bệnh, nhưng nguyện vọng này cô một mực giữ lại trong lòng .
“Biết thì tốt, sao còn không đứng lên!” Lôi Dương nói xong có chút hối hận, nhưng lời đã nói ra dù muốn cũng không thu lại được .
Đồng Đồng nhẹ giọng nói “Anh bế em lên xe có được không? Chân em rất tê.”
Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của Lôi Dương hiện lên một tia bất an, nhưng gương mặt rắn rỏi vẫn lạnh lùng không chút độ ấm, anh bước tới, kéo Đồng Đồng đứng lên rồi bế Đồng Đồng đi ra phía cửa lớn .
Cửa mở ra, ánh nắng ban mai chiếu trên người họ, xinh đẹp mà cũng rất thê lương!
“Bác sĩ, có đau lắm không?” Đồng Đồng nằm ở bàn tiểu phẩu lạnh như băng, vô cảm hỏi bác sĩ.
“Sẽ đau một chút, nhưng mà chịu đựng một lát sẽ qua nhanh thôi!” Bác sĩ vừa nói vừa chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật .
Tay Đồng Đồng bưng kín bụng, chịu đựng một chút rồi một sinh mạng nhỏ sẽ không còn, cốt nhục của cô sẽ không còn . Nhưng mà cô sẽ hối hận cả đời, đau lòng cả đời !
Đồng Đồng đột nhiên ngồi dậy, trên người chỉ mặt một chiếc áo bệnh nhân trắng, ánh mắt nhu mì bỗng trở nên kiên định .
“Mau nằm xuống, thủ thuật sắp bắt đầu rồi!” Bác sĩ muốn ấn Đồng Đồng nằm xuống .
Tuy nhiên Đồng Đồng lại leo xuống giường phẫu thuật, vội vàng mặc lại quần áo, bối rối nói “Thực xin lỗi bác sĩ, tôi muốn đi toilet, gấp lắm!”
Bác sĩ bất đắc dĩ lắc đầu: “Đi nhanh rồi về . Buổi sáng làm cái gì không biết, không phải đã dặn cần phải đi trước rồi mới tới phòng phẫu thuật sao!”
Trong lúc bác sĩ đang nén giận thì Đồng Đồng đã sớm đi ra khỏi phòng phẫu thuật, chạy tới cửa khác của bệnh viện, tránh xa chỗ Lôi Dương, rời đi chỗ làm cho người ta khó thở này .
“Đồng Đồng, em muốn đi đâu?” Phía sau có người lớn tiếng gọi .
Đồng Đồng quay đầu lại nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị của Lôi Dương, thân thể cao lớn đang đi về hướng cô .
Cô cuống quít chạy nhanh hơn, mong kéo dài khỏang cách giữa hai người .
Không! Cô không muốn bị Lôi Dương bắt được, không muốn bị Lôi Dương mang trở lại bệnh viện, không muốn!
“Đồng Đồng, đứng lại!” Lôi Dương kêu lên sợ hãi, nhưng cũng không kêu lại được Đồng Đồng đang cố gắng chạy tránh anh .
Đang chạy, Đồng Đồng bỗng vấp ngã ngồi xuống đất, bụng đau từng cơn, làm cho cô không thể tiếp tục chạy . Cô ngồi giữa đám đông, cúi đầu đã nhìn thấy máu nhuộm đỏ váy trắng, chảy dọc theo chân .
“Không!” Đồng Đồng hỏang sợ hét lên một tiếng rồi ngất đi .
Lôi Dương dừng chân lại, bối rối tìm trong đám đông. Nhìn khắp xung quanh chỉ thấy người qua lại, tựa hồ vạn vật yên lặng . Không có Đồng Đồng. Không có Đồng Đồng!
Trong lòng anh cực kỳ hỏang sợ!
Đồng Đồng đi đâu vậy ? Đi đâu vậy ? Cô hoản