Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341939

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.

thấy Đồng Đồng cười nên tâm trạng cũng rất vui vẻ.
“Mẹ, con giúp mẹ!”
“Không cần, con cứ tâm sự với Tân Nhiên đi, mẹ tự làm đi !” Bà nói với Đồng Đồng xong lại quay sang Tân Nhiên: “Tân nhiên, các con nói chuyện đi, cô đi chuẩn bị đồ ăn!”
“Bác vất vả rồi !”
“Có gì đâu!” Bà Lê nói xong đi ra ngoài.
Ánh mắt tân nhiên kì lạ nhìn Đồng Đồng, lắc đầu nói : “Aiza, đồng đồng, em béo lên rồi !”
Đồng Đồng nhìn thấy Tân Nhiên cười tủm tỉm, cô bật cười nói: “Anh biết không Tân Nhiên, lúc anh đùa cũng không buồn cười, nhưng dáng vẻ bình thường của anh còn buồn cười hơn!”
Trên khuôn mặt nhã nhặn tuấn mỹ của Tân nhiên nổi lên một nụ cười rộng mở, vui vẻ nói: “Thế hả? Đúng vậy …, cậu nhóc trong bụng em ngoan không!”
“Cũng may không làm em khó chịu!” Đồng Đồng dịu dàng cười.
“Nếu không có chuyện xảy ra lần trước thì bây giờ anh đã là bố của cu cậu rồi, anh thật đáng thương quá!” Tân Nhiên tỏ vẻ đáng thương, giọng nói hờn giận.
Đồng Đồng nhìn Tân Nhiên nói: “Là cu cậu này không có phúc!”
“Nói lung tung, ai bảo không có, em cưới anh là được rồi, ở trong nước kết hôn rất đơn giản, loáng cái là xong mà !”
“Tân Nhiên, đừng đùa nữa được không!” Đồng Đồng cũng không trả lời đề nghị của Tân Nhiên, cô quay lại ngồi xuống ghế.
“Được, anh không đùa nữa, vậy còn em, định ở một mình như thế này sao?” (ve: không, sau này ở với anh trùm mafia X”D)
“Vâng, như vậy cũng được!” trên khuôn mặt mềm mại đáng yêu của Đồng Đồng là sự kiên cường, cả người toát ra ánh sáng rực rỡ.
“Vậy anh yêu cầu được làm bố nuôi của thằng nhóc!” Tân Nhiên bước đến ngồi cạnh Đồng Đồng.
“Chuyện này. . . để em suy nghĩ một chút đã!” trên khuôn mặt Đồng Đồng có nét lưỡng lự.
“Phải lưỡng lự lâu thế sao?” Tân Nhiên không còn cách nào khác hỏi.
“Nhìn anh thành tâm như thế, đồng ý với anh, cho anh làm bố nuôi của thằng bé!”
“Nhất ngôn vi định!”
“Nhất ngôn vi định!”
Lòng Đồng Đồng trở nên thoải mái hơn, nhìn thấy Tân Nhiên như vậy cô rất nhẹ nhõm !
Hai người ngồi bên nhau nói chuyện đứa bé, nói chuyện tương lai.
Tân Nhiên dường như quên mắt tình cảm trước kia dành cho Đồng Đồng, còn Đồng Đồng dường như cũng quên đi tình cảm trong lòng không bao giờ đạt được.
Tân Nhiên cho rằng Đồng Đồng sẽ trở nên kiên cường, có thể đối mặt được với tất cả vì đứa trẻ!
Đồng Đồng nhận ra tình yêu của tân nhiên dành cho cô cũng đã dần dần phai nhạt!
Thế nhưng Tân Nhiên không cho Đồng Đồng biết lần này anh trở về mục đích chính là đi thăm cô.
Bữa trưa rất phong phú.
Bà Lê tiếp đón Tân Nhiên ngồi xuống.
“Không đợi bác trai về cùng ăn ạ?” Tân Nhiên lên tiếng hỏi.
“Bác trai cháu đi làm xa lắm, buổi trưa không về ăn cơm được! Chúng ta ăn đi thôi, bác có để phần cơm lại rồi!” Bà Lê bưng lên món cuối rồi ngồi xuống ghế.
Ăn xong, bà Lê đột nhiên nhớ ra còn có việc, vội nói với Tân Nhiên: “Tân Nhiên , mấy ngày này có bận lắm không!”
Tân Nhiên ngưng một chút rồi nói : “không bận lắm ạ, có sao không bác?”
“Mấy ngày nữa bạn tốt của Đồng Đồng là tuyết mạn kết hôn, để Đồng Đồng đi một mình bác không yên tâm!”
“Mẹ, con đã hứa với Tuyết Mạn là nhất định phải đến rồi!” Đồng Đồng ngắt lời bà lê.
“Mẹ chỉ bảo không muốn con đi một mình thôi!” Bà lễ chau mày nhìn con gái.
Tân nhiên hiểu ra liền nói: “cháu hiểu rồi, bác muốn cháu đưa Đồng Đồng đi!”
Bà Lê ý tứ nói: “Tân Nhiên à, bác biết cháu rất bận, nhưng cháu đưa Đồng Đồng đi tiện thể khám thai sản cho con bé luôn, nó mang thai được 4 tháng rồi , đến bệnh viện lớn khám cho tốt chút nhé!”
“Mẹ, con chỉ là đang mang thai thôi, không cần lo lắng thế, con tự lo được!”
“Được rồi, thế cứ để mẹ lo, Đồng Đồng con cứ ngoan ngoãn ngồi im trong nhà đi!”
“Dạ! Thế thì vất vả cho mẹ quá .” Đồng Đồng thỏa hiệp.
Hôm đó, Tân Nhiên đón Đồng Đồng đi tới bệnh viện, chờ Đồng Đồng nghỉ ngơi xong sẽ đưa Đồng Đồng đi khám.
Sáng hôm sau tân nhiên ngồi trên ghế chờ của bệnh viện chờ Đồng Đồng.
Lúc sau mới nhìn thấy Đồng Đồng từ phòng khám đi ra.
“Sao rồi?” Tân Nhiên quan tâm hỏi.
Đồng Đồng cười nói: “Tất cả đều tốt, em bé cũng rất khỏe mạnh!”
“Vậy về thôi!” Tân Nhiên đỡ lấy Đồng Đồng tránh cho cô khỏi va vào người khác.
Ngồi trên xe, Đồng Đồng đảo mắt rồi nói: “Tân Nhiên chúng ta đang đi đâu vậy?”
“Đương nhiên là đến chỗ anh, em cần được nghỉ ngơi !” Tân Nhiên khởi động xe trả lời chắc chắn.
“Chúng ta vào phố đã được không! Tuyết Mạn sắp kết hôn rồi mà em vẫn chưa có quà cho cô ấy!”
“Em muốn mua quà gì anh giúp em đi chọn!” Tân Nhiên cũng không muốn để một bà bầu đi lăng xăng ngoài phố, rất không an toàn.
Đồng Đồng bắt hai tay thành hình chữ thập, tỏ vẻ năn nỉ nói: “Không được, đây là thành ý mà, em phải đích thân đi chọn, được không? Em đảm bảo sẽ rất cẩn thận!”
“Được rồi, nhưng em phải nghĩ chọn quà gì trước đã rồi đi cho tiện!” Tân Nhiên nhìn Đồng Đồng đáng thương vẫn đành đồng ý .
Đồng Đồng nghĩ một lúc rồi mắt sáng lên, vỗ tay nói: “em nghĩ ra rồi!”
“Mua cái gì?” Tân nhiên nhíu mày hỏi, phụ nữ có mang tính cách cũng thay đổ