Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341936

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.

i sao?
“Mở xe đã, ” Đồng Đồng đắc ý cười.
Trước bước chân dọa xuống của Đồng Đồng, Tân Nhiên cũng vội đỗ xe lại.
“Thật vất vả mãi mới tìm được!”
Tân Nhiên nhìn theo ánh mắt của Đồng Đồng, ôi giời ạ!
Đó là một cái quán gì gì đấy!
Mấy chữ to đùng đập vào mắt Tân Nhiên!
“Cửa hàng đồ dùng tình thú cho vợ chồng!” (Ve: sặc, em xin miễn bình luận = =)
Tân Nhiên sốc quá, không dám tin hỏi: “Đồng Đồng, đầu em có vấn đề à, em không định. . . !”
“Đương nhiên là thật rồi, mau xuống xe đi!” Đồng Đồng xuống xe trước!
Cô lôi kéo Tân Nhiên vào trong cái cửa hàng thu hút ánh mắt chú ý của mọi người!
Ít nhiều gì thì lúc sau người ta cũng thấy một Đồng Đồng hào hứng và một Tân Nhiên ngượng ngùng đi ra cái cửa hàng gì gì ấy.
Còn trong tay Đồng Đồng cầm một hộp được gói cẩn thận, chắc trong đó là quà dành cho Tuyết Mạn !
Đồng Đồng, anh nhớ em trước đây rất hay ngại ngùng mà, hiện nay Đồng Đồng khác trước kia nhiều, anh là sinh viên khoa y cũng không nắm bắt nổi tâm lí Đồng Đồng .
Cô vẫn không quên được người đàn ông tên Lôi Dương đó, vẫn đè nén trong lòng thứ tình cảm lẫn lộn giữa yêu và hận đó, có điều lại dùng một cách khác để giải tỏa áp lực của mình.
Cô dùng sự vui vẻ ngụy trang cho bản thân, lại đem sự ngụy trang ấy thành một bản thân khác!
Đồng Đồng ngoái đầu nhìn tân nhiên đang ngẩn người, nói: “Anh đứng đó làm gì vậy, mau đi thôi!”
Đồng Đồng đang tập trung nói chuyện với Tân Nhiên hoàn toàn không để ý phía trước cô.
Nói chuyện xong Đồng Đồng quay lại, cô chợt kêu lên một tiếng, đồ vật cô đang cầm cũng rơi xuống đất
Đồng Đồng hoảng sợ kêu lên một tiếng rồi mau chóng trấn an mình.
Cô nhìn thấy dấu chân của mình in lên một đôi giày màu đen đắt tiền. Cô đi không nhìn đường dẫm lên người ta. Thật có lỗi!
Đồng Đồng vội ngẩng đầu định xin lỗi: “Xin. . . .”
Đồng Đồng nghẹn giọng lại, thần sắc hoảng loạn, ánh mắt của cô nhìn đăm đăm vào người vừa bị cô và vào.
Đầu óc cô dừng suy nghĩ, trống rỗng!
Tân Nhiên nhìn Đồng Đồng ngây người, anh cũng đã thấy được người đàn ông đó!
Là anh ta, Lôi Dương!
Tân Nhiên đi đến đứng bên cạnh Đồng Đồng nói: “Đồng Đồng, chúng ta phải đi rồi!” Tân Nhiên nhìn khuôn mặt Đồng Đồng thất thần, anh không muốn Đồng Đồng giáp mặt người đàn ông này quá lâu.
Lôi Dương nhìn hai má Đồng Đồng, nhìn kia đôi má khiến anh cả đếm không thể ngủ, còn có chiếc bụng hơi lộ ra.
Nội tâm anh có một cảm giác nói không nên lời!
Nhìn Tân Nhiên có thể đỡ Đồng Đồng, nhìn vật Đồng Đồng đang cầm trong tay, lại nhìn cửa hàng phía sau lưng cô, anh cảm thấy trong lòng mình có một cơn tức giận sắp bộc phát.
Anh không khỏi suy vấn, tại sao Đồng Đồng lại ở cùng với Tân Nhiên, không phải Tân Nhiên đang ở nước ngoài sao? Bọn cô vì sao lại ở đây, còn đi ra từ cái cửa hàng đồ dùng vợ chồng buồn cười kia.
Lẽ nào bọn cô. . . .
Đồng Đồng đã từng nói đứa bé trong bụng cô không phải của anh, anh vốn không tin lời cô nói, vậy mà giờ phút này anh bắt đầu hoang mang, có thể đứa trẻ Đồng Đồng đang mang là của người đàn ông này!
Ở nước ngoài bọn họ sinh hoạt cùng nhau, ở cùng một chỗ. . . . Nghĩ đến đây tâm trạng của Lôi Dương tràn đầy giận dữ và mất mát.
Thân thể của Đồng Đồng, tất cả của Đồng Đồng đều thuộc về anh, nghĩ đến chuyện gã đàn ông khác có thể ôm lấy tất cả những gì anh đã từng được ôm, anh có một cảm xúc muốn giết người
Ánh mắt lạnh như băng của Lôi Dương nhìn về phía cửa hàng kia rồi lại quét sang Tân Nhiên, đôi mắt đen của anh hiện lên dáng vẻ không bình thường.
Lôi Dương chậm rãi cúi xuống nhặt đồ vật bị rơi đưa lên trước mặt Đồng Đồng , lạnh lùng hỏi: “Chưa bao giờ biết em có sở thích này!”
Tâm trạng bình lặng của Đồng Đồng bỗng dưng lại dậy sóng, anh luôn vô tình làm cô đau lòng.
Đồng Đồng tức tối giật lấy đồ vật trong tay Lôi Dương, mím môi lại, tức giận nói: “Đúng, tôi có sở thích này đấy, anh trước đây không biết, sau này cũng không có gặp dịp biết!”
Một khuôn mặt kiên cường, thế nhưng trái tim lại đang khóc.
“Lôi Dương, anh còn đứng đó làm gì, xe đợi lâu rồi!” Giọng nói một cô gái vang lên trong tình cảnh ngượng ngùng này.
Đồng Đồng nhìn về phía cô gái vừa lên tiếng, là đan tình, vị hôn thê của Lôi Dương !
Tâm trạng yêu ớt lại trở nên đau đớn hơn, cô biết mình phải quay đi bỏ của chạy lấy người, nhưng chân cô cứng đờ như khúc gỗ không nhúc nhích nổi.
Mắt cô nhìn vào cánh tay của Lôi Dương mà đan tình đang thân mật nắm lấy
“Lôi Dương, anh gặp bạn à?”
đôi mắt Lôi Dương nhìn chằm chằm Đồng Đồng hai má có chút tái nhợt nói: “Không phải bạn!”
Đúng vậy, không thể làm người yêu còn có thể làm bạn bè sao?
Không thể!
“Nếu không phải bạn thì mau đi thôi, nhân viên chụp ảnh đợi chúng ta lâu rồi anh?”
Đôi mắt đen sâu thẳm của Lôi Dương nhìn Đồng Đồng, cuối cùng đổi hướng quay sang nói chuyện để lại Đồng Đồng sau lưng, không nói thêm một câu rồi rời khỏi cùng đan tình.
“Chúng ta đi thôi, phải về rồi, em hơi mệt!” Đồng Đồng cúi đầu cười ngây dại.
Tân Nhiên thở dài một tiếng, nắm lấy bả vai g