Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
hư vậy. Chờ Lôi Dương đến cứu tôi, và dường như đã hiểu ra một chút.
Không phải là anh không cần tôi sao? Vì cái gì lại xuất hiện ở đây…
Sau khi nghe thấy một tiếng nổ mạnh thì tôi nhìn thấy đầu Lôi Dương chảy rất nhiều máu. Máu đỏ tươi thấm hết áo anh. Và lần đầu tiên tôi cảm nhận được như thế nào là sợ hãi tột độ.
Anh không cần tôi, nhưng nguyện ý vì tôi mà chết, mạo hiểm cả sinh mạng để cứu tôi. Nhìn thấy anh đang nhắm chặt mắt hôn mê, tôi đã thề chỉ cần anh bình yên, tôi không hề mong gì hơn. Cho dù là anh có đuổi tôi đi, tôi cũng sẽ không yêu cầu anh cho tôi ở lại. Tôi sẽ cố gắng làm cho anh tin tưởng tôi, tôi thật sự không có làm cái chuyện dơ bẩn kia.
Chỉ cần anh có thể sống.
Nhưng không may là, anh có thế sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại nữa. Nghe thấy tin tức này mà tôi thật sự choáng váng.
Cha của Lôi Dương không cho tôi tới gần anh. Sau đó chờ tới khi tôi tìm đến gặp Lôi Dương mới biết được Lôi Dương không còn ở đó nữa.
Tôi cảm giác chính mình sắp quỵ ngã. Tôi không thế cứ thế mà mất đi anh được.
Chính sự tình lần này đã làm cho chúng tôi chia ly suốt hai năm.
Hai năm, tôi không biết Lôi Dương sống ra sao, có sống tốt hay không. Bởi vì tôi hoàn toàn mất đi lý trí, ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Tôi tìm anh khắp nơi. Tôi khủng hoảng tột độ. Tôi không tìm thấy anh.
Sau khi xa cách Lôi Dương hơn nửa năm, tôi bắt đầu bình tĩnh lại, không còn ngông cuồng như trước nữa.
Không có Lôi Dương, không ai có thế bảo hộ tôi, tôi đi học quyền đạo. Tôi sẽ tự bảo vệ chính mình. Nếu không có Lôi Dương, tôi không cần nam nhân nào bảo vệ tôi, bởi vì tôi chỉ cần Lôi Dương!
Thời gian trôi qua đã hơn một năm, tôi ở ngôi nhà trên đồi, trồng ở đó rất nhiều hoa, và đặt tên là vườn hoa “Kí tương tư”, bởi vì người ta nói, chỉ cần lòng mình thành tâm nghĩ tới người đó, hoàn toàn tưởng niệm đến người đó, người đó ắt sẽ xuất hiện.
Và truyền thuyết hứa hoa hoàn toàn có thật, hoặc là ông trời nghe thấy lời cầu nguyện của tôi, tôi đã gặp lại Lôi Dương. Tôi vui mừng tưởng như có thể ngã xuống. Nhưng Lôi Dương lại nhìn tôi với ánh mắt đầy thù hận, cả người đều phát ra khí tức lạnh lùng.
Tôi không rõ là vì sao mà anh vẫn còn hận tôi như vậy. Hận tôi cùng nam nhân khác làm chuyện dơ bẩn kia? Tôi không có làm. Là nam nhân kia cường bạo tôi. Nhưng Lôi Dương không cho tôi giải thích, và anh cũng không hề tin tưởng lời giải thích của tôi.
Tôi không còn cách nào khác!
Chỉ cần nhìn thấy anh hoàn toàn vẫn tốt đẹp, chỉ cần anh khỏe mạnh, lòng tôi đã thỏa mãn vô cùng. Nhưng thật không thể nghĩ đến, chúng tôi gặp nhau để thực hiện một cuộc giao dịch.
Anh yêu cầu tôi làm tình nhân của anh, dùng vườn hoa kia làm điều kiện với tôi. Cả vườn hoa kia là sự thương nhớ của tôi đối với anh, là tình yêu của tôi dành cho anh.
Làm sao có thế nói bỏ là bỏ luôn được.
Tôi đáp ứng điều kiện của anh, mà tôi đồng ý điều kiện của anh như vậy nguyên nhân không chỉ là vì vườn hoa và gia đình tôi, mà quan trọng là, tôi yêu anh. Tôi nghĩ không thể mất đi anh lần nữa, tôi và anh lại ở cùng nhau.
Chúng tôi sống cùng nhau, mặc dù cư xử không được tốt đẹp như trước, nhưng tôi sẽ cố gắng… Thế nhưng vẫn thất bại.
Chúng tôi hiện lại phân đông tây, anh lại đi vui thú cùng những người đàn bà khác, tôi có cuộc sống của chính mình, giữa chúng tôi còn rất nhiều vấn đề, có lẽ là không thể ở cùng một chỗ.
Đây là nhật ký của Hân Đồng, ghi chép lại tâm tình của cô, Lôi Dương mỗi ngày xem một lần, trong lòng ngổn ngang hàng trăm mối cảm xúc, khổ sở cùng cực.
“Tề Dương”
Có người gọi anh. Đây là tên mới của anh.
Lôi Dương khép lại quyển vở trong tay, chuyển động ghế dựa, hướng về phía người vừa nói chuyện.
“Có việc gì vậy?”
“Cậu… có chuyện này!” Cao Dã nhìn khuôn mặt hiển nhiên của Lôi Dương hỏi.
“Có cái gì nói đi!”
“Hôm nay bằng hữu muốn tụ tập một bữa, cậu có muốn đi hay không?”
“Tôi không có hứng!”
Cao Dã nhìn Lôi Dương. Năm năm nay, hắn đều quan sát sự thay đổi của Lôi Dương. Ngày trước cậu ta đã lãnh khốc, hiện giờ càng thêm lãnh đạm, đối với cái gì cũng không quan tâm.
Cơ bản khuôn mặt đã lãnh khốc, giờ có thêm sự u buồn.
“Vậy thì không miễn cưỡng cậu nữa!” Cao Dã đành phải thất vọng rời đi.
Ánh mắt Lôi Dương dừng lại trước quyển nhật ký. Quyển nhật ký được viết trong những ngày Đồng Đồng sống trong một ngôi nhà ở nông thôn, nơi anh đã tìm thấy Đồng Đồng.
Những ngày cùng nhau đi tìm Hân Đồng, nhà họ Lê không có hướng ánh mắt kì quái nhìn về phía anh, nhưng cũng không đại biểu tha thứ cho anh. Họ nghĩ anh đối với Hân Đồng chỉ là thương hại.
Khó khăn chính là sau này, mọi người cần tập hợp một chỗ, đi tìm Hân Đồng, nhưng thật lâu sau đó, vẫn như cũ không có tin tức gì của Hân Đồng.
Sau đó nhà họ Lê liền không có liên lạc gì, còn nghe nói bọn họ chuyển đến ở đâu, từ đó trở đi cũng mất liên lạc.
Mỗi ngày Đồng Đồng tùy tâm diễn tả tâm tình của mình trong nhật ký.
Mỗi khi nhìn đến đoạn văn tự này, tâm anh liền trở nên đau đớn dữ dội.
Nỗi nhớ ở trong lòng đối với Hân Đồng ngày càng tr