Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341611
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1611 lượt.
an Hiểu hãy cầm tấm chi phiếu này rời khỏi anh.”
Doãn Gia Hoa chau mày suy nghĩ, trong lòng cuồn cuộn sóng trào. Cô vậy mà lại bị người bạn gái hiện tại của anh dùng tiền mạt sát, sỉ nhục. Anh thật sự không muốn thừa nhận rằng, trái tim anh đang lờ mờ đau âm ĩ vì cảm thấy xót xacho cô.
Một lúc sau, anh lại hỏi Dương Huy: “Trương Lộ sao lại biết tôi và Quan Hiểu sẽ hẹn gặp vào thứ tư?”
Vẻ mặt Dương Huy áy náy: “Giám đốc, xin lỗi. Tôi nghĩ đó là lỗi của tôi. Hôm đó nhận được điện thoại của anh, sau đó tôi liền làm theo dặn dò của anh, gọi điện cho cô Quan Hiểu, rồi hẹn cô ấy thứ thư. Lúc tôi vừa đặt máy xuống thì cô Trương Lộ bước vào phòng làm việc của tôi. Cô ấy nói rằng vừa mới đến chỗ anh xong, rồi hỏi tôi anh và cô Quan Hiểu hẹn nhau hôm nào. Tôi đã cắn răng kiên quyết không nói, cô ấy ậm ừ rồi bỏ đi. Khi ấy tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, nhưng giờ ngẫm lại, có lẽ ngay từ lúc đầu cô Trương Lộ đã đứng ngoài cửa văn phòng. Cô ấy đã nghe được toàn bộ nội dung cuộc điện thoại. Nhưng vì sao cô ấy lại vào hỏi lại thêm một lần nữa thì tôi không biết. Giám đốc, xin lỗi, là do tôi sơ xuất đã để cô Trương Lộ biết được việc này.”
Doãn Gia Hoa day day trán: “Không liên quan đến cậu, nếu như cô ấy cố tình muốn biết, chúng ta có đề phòng cỡ nào cũng không thể qua mắt được. Cô ấy rất thông minh.”
Dương Huy gật đầu đồng ý, Trương Lộ quả thật rất thông minh, có khi cô thông minh đến mức khiến người khác phải khiếp sợ.
Doãn Gia Hoa suy nghĩ một lúc rồi lại hỏi Dương Huy: “Cậu vừa bảo, là Trần Lam ni đến tìm Quan Hiểu, nói những lời khó nghe, cậu sao lại biết được việc này? Có thể điều tra được những gì Trần Lam Ni đã nói với Quan Hiểu không?”
Dương Huy trả lời anh: “Nhà hàng cô Quan Hiểu hiện nay đã đóng cửa, bàn ghế mới trong nhà hàng đều đã được bán hết, đồ cũ thì bị đưa đi, cửa hàng của cô ấy giờ đây hoàn toàn trống rỗng, khi Trần Lam Ni đến tìm Quan Hiểu, tôi đoán rằng, có lẽ Quách phu nhân không chịu đựng nổi nơi hoang tàn vắng vẻ, nên đã đề nghị cô Quan Hiểu qua nhà hàng Tây của chúng ta bên cạnh hẹn gặp. Nhà hàng của chúng ta không lớn, hai người họ ngồi bên cửa sổ nói chuyện, khi đó khách cũng không nhiều, nhân viên lại đông đủ, người phục vụ cho bàn hai người thường xuyên đến nên đã nghe được một phần cuộc nói chuyện của hai người.”
Doãn Gia Hoa vẫn khăng khăng muốn nghe những lời khó nghe kia, Dương Huy không còn cách nào khác đành kể lại cho anh.
Sau khi nghe xong, sắc mặt Doãn Gia Hoa trở nên tái xanh.
Những lời này ngay cả anh nghe xong cũng chịu không nổi huống hồ là người phụ nữ đó.
Cô không phải là một người phụ nữ mạnh mẽ, gặp phải những chuyện như vậy lúc nào cũng chỉ biết trốn sau lưng người khác để khóc.
Lòng anh thắt lại, anh muốn đối mặt với Trương Lộ để đối chất ngay lập tức, anh không thể cưới một người phụ nữ lòng dạ hiểm ác như vậy về làm vợ được.
Là ai bảo cô đến tìm tôi
Ngày đó, Trương Lộ đứng trước phòng làm việc Dương Huy, nghe thấy anh ta vừa gác máy đã quay số gọi ngay cho người khác, cô biết chắc rằng Doãn Gia Hoa vừa nhận được điện thoại của người phụ nữ kia và hai người sẽ có buổi hẹn vào thứ tư tuần sau.
Tuy cô đã nghe được tất cả, nhưng vẫn vào văn phòng Dương Huy, cố tình hỏi anh ta, Quan Hiểu và Doãn Gia Hoa hẹn nhau hôm nào. Cô nhìn thấy Dương Huy cắn răng, khẳng định chắc nịch rằng, anh ta không biết.
Lúc ấy cô xác định rằng, người đàn ông này trông phóng khoángnhưng anh ta đối với Doãn Gia Hoa hoàn toàn trung thành, cô không thể nào lay động được. Từ đó cô cũng đã bỏ đi ý định lấy lòng anh ta để moi móc thông tin. Cô không có thời gian để làm những việc vô dụng.
Buổi tối, cô về đến nhà, cô cảm thấy bản thân mình nên làm chút gì đó. Cô bắt đầu động não, cố đưa ra cách giải quyết tốt nhất.
Sau khi suy nghĩ một đêm, cô đưa ra một quyết định.
Ngày hôm sau, cô gọi điện hẹn Trần Lam Ni ra uống trà. Vừa nhìn thấy cô, Trần Lam Ni liền than vãn.
“Lộ Lộ, cậu biết không, tớ buồn quá, tớ mệt mỏi quá! Vì việc tớ giúp cậu điều tra về người phụ nữ họ Quan đó mà lão Quách nhà tớ đã đóng hết tất cả các tài khoản của tớ, lại còn không thèm nói chuyện với tớ một câu, thậm chí mấy hôm nay lão cũng không về nhà! Tớ quả thật sắp điên lên rồi! Lộ Lộ cậu nói xem, người phụ nữ họ Quan kia là ai cơ chứ, sao lại không thế đụng vào cô ta? Dựa vào cái gì mà lão Quách nhà tớ lại vì cô ta mà không thèm để ý đến tớ?”
Cô vừa nói vừa giận dỗi uống một ngụm lớn cà phê. Song đến cả cà phê cũng không biết chìu lòng cô, mùi vị nồng nặc khiến cô cảm thấy khó thở, buồn nôn, nhìn cô chả khác gì một bà bầu đang ốm nghén.
Trương Lộ không khỏi tò mò hỏi: “Ni Ni, có phải cậu lại mang thai không?”
Trần Lam Ni trợn trừng mắt: “Sao có thể thế được! Cậu không phải không biết tớ không có dự định sinh con! Những lần trước không phải tớ đều phá cả rồi sao?Lão Quách để mắt đến tớ cũng là vì vóc dáng của tớ, nếu như tớ sinh một đứa không phải là phá hủy toàn bộ sao?”
Trương Lộ đành gật đầu bừa đồng ý với suy nghĩ ngu xuẩn của cô bạn mình, lại càng không quên bắt