Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1623 lượt.
ể lay chuyển được người cố chấp như ông ta, không còn cách nào khác là đành theo ông ta ra nước ngoài.
Khoảng thời gian đó cô dường như đoạn tuyệt với thế gian, không nghe được tin tức gì từ thành phố A, con người như thoát khỏi những chuyện vụn vặt ở phàm trần, đã lâu lắm rồi cô chưa từng cảm thấy nhẹ nhõm thanh thản thế này. Đôi khi cô như có ảo giác, cô cảm tưởng mình đang quay về thời gian của nhiều năm trước.
Từ nước ngoài trở về, tâm tình cô dần trở nên thoải mái, không còn khăng khăng muốn rời khỏi thành phố A nữa. Quách Hồng Đồ nhìn thấy trong hành lý của cô vẫn còn sách vở, biết chuyên ngành của cô ngày trước nên kêu cô vào làm việc trong công ty.
Quan Hiểu cười ông: “Đây có phải là anh lợi dụng việc công làm việc tư không?”
Quách Hồng Đồ nhíu mày cười: “Vậy thì đã sao, ai quản được tôi nào?”
Và rồi, Quan Hiểu trở thành trợ lý tài vụ của ông ta.
Em có khỏe không
Doãn Gia Hoa nhìn về phía cổng.
Quách Hồng Đồ ung dung bước vào, mà bạn gái diễm lệ mỹ miều đồng hành cùng Quách Hồng Đồ, không ai khách chính là Quan Hiểu. Anh không thể nào miêu tả được tâm trạng của mình lúc này.
Kích động, kinh ngạc, ngờ vực,bất an, còn có sợ hãi.
Khoảng thời gian này cô đã đi đâu,
Vì sao cô lại đi cùng Quách Hồng Đồ,
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì,
Trên mặt cô đã không còn vẻ tiều tụy, hốt hoảng của ngày trước, cô giống như một bệnh nhân vừa khỏe lại, hoàn toàn thay da đổi thịt, thần thái thay đổi, ý vị mê người.
Xem ra, khoảng thời gian này cô đã trải qua rất tốt.
Doãn Gia Hoa dần yên tâm.
Thế nhưng bên cạnh sự yên tâm đó, trong lòng lại cuồn cuộn cảm giác mất mát to lớn.
Cô bây giờ xinh đẹp, rực rỡ, nhưng tất cả đều không liên quan đến anh.
Bên tai anh không ngừng văng vẳng tiếng than thở.
“Đó chính là niềm vui mới của lão Quách tà ma ư?Chà chà, tuy không thể nói là xinh đẹp rạng ngời, nhưng lại toát lên vẻ quyến rũ mỹ miều! Trần Lam Ni bị thua trong tay của cô này quả thật không oan uổng!”
“Nghe nói, lão Quách tà ma và Trần Lam Ni đã giải quyết xong thủ tục ly dị rồi, ôi, chắc không phải vì cô nàng này chứ? Các cô nói xem, lão Quách tà ma này sẽ cưới cô này không?”
“Tất nhiên sẽ cưới rồi! Cô chưa nghe nói à, lão Quách tà ma đối với cô này hoàn toàn khác với những người vợ trước đây của ông ta. Những người vợ trước đối với ông ta mà nói là sủng vật, ông ấy chỉ cưng chiều và thưởng thức, nhưng đối với cô này, người ta nói rằng ông ta thật sự rất yêu.”
“Ôi, thật nghĩ không ra, lão Quách tà ma này mới chỉ ba tám tuổi, thế mà đã sắp có thêm cô vợ thứ bảy! Thật không biết, ông ta định cưới thêm bao nhiêu lần nữa mới đủ!”
“Mọi người đồn rằng, cô nàng này là người phụ nữ cuối cùng của ông ta rồi, ông ta đặt cuộc sống sau này của mình lên mình cô ta luôn rồi.!”
“Còn nữa, các cô có ai quen người phụ nữ này không? Lai lịch cô ta như thế nào nhỉ?”
“Tôi không rõ lắm…”
“Những tin đồn này là từ đâu mà ra đấy, các cô biết không?”
“Nghe nói là từ luật sư được ủy thác giải quyết vụ ly hôn của lão Quách và Trần Lam Ni mà ra đó. Theo lý mà nói, ông luật sư đó bất chấp đạo đức nghề nghiệp lan truyền tin đồn này, thì lão Quách tà ma kia có thể khai trừ ông ta, không ngờ rằng ông ta cũng chẳng quan tâm.”
“Ôi, thế mà cô còn chưa rõ sao? Như vậy có nghĩa là lão Quách muốn để ông ta tung tin giúp lão nữa ấy! Xem ra cô nàng này đặc biệt, hoàn toàn không giống với những người phụ nữ trong quá khứ của lão.”
…
Nghe những lời to nhỏ thì thầm này, lòng Doãn Gia Hoa vừa đau đớn vừa chua xót. Thấy ánh hào quang rực rỡ đang tiến đến phía mình, anh cơ hồ cảm thấy nhút nhát, thậm chí còn định quay người chạy trốn.
Phải đối mặt với cô ấy như thế nào đây? Khianh hối hận, tự dằn vặt bản thân vì sao lại đối xử tàn nhẫn với cô, khi anh khốn khổ điên cuồng tìm kiếm cô, khi anh vì cô mà sốt ruột lo lắng, song cô lại lấy phương thức này để xuất hiện trước mặt anh…cô lại lần nữa trở thành bạn gái của người đàn ông khác.
Nghĩ như vậy, những oán hận ngày xưa trong lòng anh đã tan thành mây khói, anh chỉ cảm thấy đau khổ tột cùng.
Vừa chớp mắt, hai người họ đã đi đến trước mặt anh.
Đầu anh trống rỗng, nhìn thấy khuôn mặt thanh khiết của cô, anh có cảm giác như đã mấy đời.
Anh nghe thấy Quách Hồng Đồ mở miệng chào hỏi mình.
Anh nghe thấy bản thân mình cũng đáp lại một tiếng.
Anh nghe thấy Quách Hồng Đồ giới thiệu Quan Hiểu.
“Vị này chắc hẳn Doãn tổng cũng có quen, Quan Hiểu tiểu thư, hiện tại đang làm việc trong công ty tôi, là trợ thủ đắc lực của tôi.”
Anh nghe thấy thanh âm mình bình tĩnh phụ họa theo: “Đúng vậy, chúng tôi có quen nhau.” Anh thậm chí còn nghe thấy bản thân mình trong thời khắc hỗn loạn này lại có thể nắm cái cớ của ngày trước: “Nhớ lần trước Quách tổng có nói với tôi rằng, có người bạn là bạn cũ của Quan Hiểu tiểu thư, bây giờ nghĩ lại có lẽ ngài muốn nói người bạn đó chỉ là bản thân ngài.”
Anh nhìn thấy ánh mắt Quách Hồng Đồ chợt lóe lên, cười cười từ chối cho ý kiến.
Anh dè dặt liếc nhìn qua khuôn mặt cô.
Anh nhìn thấy cô