Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Đầy Hennessy

Tình Đầy Hennessy

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.

i anh lại, bước chân Nhiếp Phong dừng lại, mất kiên nhẫn thúc giục: “Muốn tìm thì tìm, không tìm thì đi về, anh có thời gian chơi với em.”
“Anh Phong”. Cát Tuyết Phi bước đến sau lưng anh, nhìn cái bóng cao lớn thẳng đứng của anh họ: “Anh… có phải anh… trong lòng vẫn còn nhớ chị Úy Lam?”
Bờ vai Nhiếp Phong khoảnh khắc này nhìn có vẻ cứng đờ, anh khẽ cười một tiếng: “Nói linh tinh gì thế!”
“Em không nói linh tinh!”. Cát Tuyết Phi lượn qua trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn anh: “Trong lòng anh nghĩ gì, tưởng rằng người khác không nhìn ra sao? Đã nhiều năm trôi qua rồi, cũng không chính thức yêu đương, anh dám nói không phải vì chị Úy Lam?”
Nhiếp Phong không nói, Cát Tuyết Phi thở dài một tiếng: Anh Phong à, anh Phong, bảo em phải nói sao đây! Anh vốn thích chị ấy như thế, lúc đầu tại sao lại để chị ấy đi?”
Nhiếp Phong nhếch nhếch khóe miệng, giọng nói trầm thấp: “Chuyện không biết thì đừng nói linh tinh!”
“Sao em lại không biết? Chuyện gì em cũng biết!”. Cát Tuyết Phi đấm một quả vào ngực Nhiếp Phong: “Đừng nói với em anh không biết chị Úy Lam hiện tại lại là một người nhé! Nếu anh vẫn còn thích chị ấy, tại sao không đi tìm chị ấy?”
“Cát Tuyết Phi!”. Biểu cảm của Nhiếp Phong dần trở nên nghiêm khắc: “Chuyện của anh không đến lượt em lắm lời!”
“Tưởng em đồng ý lo chuyện của anh sao!”. Cát Tuyết Phi cũng làm mặt lạnh: “Thà một mình đóng chặt cửa hoài niệm quá khứ, cũng không dám đi tìm chị ấy trở về, loại người như anh đáng bị độc thân cả đời!”
Cát Tuyết Phi nói xong liền chạy tưng tưng tưng bỏ đi, Nhiếp Phong đứng trên hành lang tầng hai, nhìn cô bé chạy xuống dưới lầu, chạy ra phòng khách, dùng sức mở cửa ra, tiếng cửa kêu “rầm” một cái, không khí cũng hơi chấn động.
Anh giơ tay xoa xoa huyệt thái dương, chầm chậm đi vào thư phòng. Cửa vẫn mở, cũng không biết cô có nghe thấy không…
Nhưng thư phòng không một bóng người, Nhiếp Phong nhăn mày, nhìn ngó khắp nơi, bao gồm cả gầm bàn, đâu cũng không có Trần Dư Phi. Đi về phòng ngủ chính kiểm tra một lượt, trong phòng ngủ dành cho khách lần trước cô đến cũng không có người.
Cửa phòng chứa đồ phía đầu hành lang được cẩn thận mở ra, Trần Dư Phi thò đầu ra nhìn Nhiếp Phong khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Người đi rồi?”
Nhiếp Phong cười gật đầu: “Đi rồi.”
Trần Dư Phi không yên tâm lại nhìn ngó, lúc này mới bước ra, ôm ngực nói: “Làm em giật cả mình, con bé Cát Tuyết Phi này!”
“Vừa rồi em…”
“Ha ha, em vừa nghe thấy tiếng nói của con bé liền biết là có gì không đúng rồi, nên vội vàng trốn đi, nhanh trí không nào? Cô bé đến làm gì? Sao hình như em nghe thấy hai người đang cãi nhau nhỉ? Cô bé đã nói những gì?”
Nhiếp Phong “ồ” một tiếng: “Không có, nó đi qua đây thuận đường vào thăm chút thôi, không có chuyện gì.”
“Vậy thì tốt”. Trần Dư Phi nắm chặt cổ tay Nhiếp Phong, thở phào, tựa vào vai anh, vui vẻ cười: “May mà lúc em đến không mang túi xách, nếu không chắc chắn bị con bé phát hiện rồi.”



Thì ra tình yêu thực sự tồn tại


Công ty Trần Dư Phi đang làm việc là công ty có vốn đầu tư nước ngoài, kế toán hàng năm của Mĩ so với trong nước không giống nhau, bắt đầu từ ngày mồng 1 tháng 10 đến ngày 30 tháng 9 năm sau. Mỗi năm vào khoảng thời gian cuối tháng tám đầu tháng 9, công ty triệu tập nhân viên tài vụ thuộc chi nhánh công ty ở các tỉnh mở cuộc họp bố trí công tác quyết toán, Trần Dư Phi là phó trưởng phòng tài vụ phụ trách nợ cụ thể, thông thường hội nghị này cô đều tham gia. Trụ sở chính khu vực Trung Quốc của công ty đặt ở Thượng Hải, tổng giám đốc Đoàn vô cùng quan tâm bảo cô sau khi hội nghị kết thúc cô được nghỉ ngơi thêm hai ngày, về nhà thăm bố mẹ.
Về nhà nào chứ?
Nguyên nhân Trần Dư Phi đã rất lâu không về Thượng Hải chính là vì chuyện này, trong ngôi nhà được viết trên chứng minh thư của cô không một bóng người, bố mẹ đều sống ở nơi khác với người khác, cô chen vào bên nào cũng cảm thấy bối rối.
Suy nghĩ một lát, vẫn là gọi cho mẹ một cuộc điện thoại, gọi chiếc xe đến nơi mẹ sống.
Nơi mà Lục Mạn hiện tại đang sống là Phố Đông, cách rất xa căn nhà trước đây mà họ ở. Bà mua một căn biệt thư trong một khu cao cấp, tên người sở hữu trên giấy tờ nhà đất là con gái bà Trần Dư Phi.
“Vào giờ này, cậu không ở trên giường của Đỗ Thượng Văn thì chắc chắn cũng đang chuẩn bị lên giường, sao mà còn có tâm tư mà chat chit với mình chứ!”
Trần Dư Phi cười: “Nhớ cậu cũng không được sao? Cậu không nhớ mình à?”
“Mình nhớ tôm hùm hơn.”
“Lòng lang dạ sói!”, Trần Dư Phi gửi một nắm đấm sang.
“Nói với cậu một chuyện”. Cô bạn gửi một hình hai ngón tay chỉ vào nhau.
“Nói đi.”
“Mình lại cãi nhau với anh ấy rồi, lần này có lẽ là chia tay thật.”
Trần Dư Phi nhanh chóng gửi qua một cái ôm: “Động một chút là chia tay chia tya, cậu dịu dàng một chút đi, đừng suốt ngày làm phiền người ta như thế.”
Cô bạn nghiến răng nghiến lợi: “Dịu dàng cái khỉ gió, mẹ nó! Đàn ông thế gian nghìn nghìn vạn, chọc tức não nương ngày ngày đổi!”
“Bà cô ơi, anh ấy lại chọc tức c


XtGem Forum catalog