Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1572 lượt.
não ôm đầu: “Em chẳng biết gì cả… quà sinh nhật cũng chẳng chuẩn bị được!”
“Em ở bên anh thế này chính là món quà tuyệt nhất rồi!”
Câu nói của Nhiếp Phong khiến sắc mặt Trần Dư Phi đỏ lựng lên, mấy nhân viên trẻ tuổi đứng cạnh bên cũng mỉm cười hiểu ý. Âm nhạc trong nhà hàng đổi thành bài hát chúc mừng sinh nhật vui vẻ, tất cả mọi người cùng vỗ tay cất tiếng hát, Nhiếp Phong một hơi thổi tắt nên, mỉm cười ôm chặt Trần Dư Phi vào lòng.
Sau khi cắt xong chiếc bánh gato và bày lên bàn, nhân viên phục vụ mỉm cười và rời đi. Trần Dư Phi càng nghĩ càng thấy áy náy, Nhiếp Phong nắm chặt lấy tay cô: “Điều này cho thấy em rất không quan tâm đến anh nhé, quen nhau lâu như vậy rồi mà đến sinh nhật anh ngày nào em cũng chưa từng hỏi một lần.”
“Em… em… em…”. Trần Dư Phi hơi đỏ mặt thẹn thùng. Nhiếp Phong cười lớn, nắm chặt tay, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô: “Buổi tiệc sinh nhật mà anh mong muốn nhất chính là như thế này, được ở cùng em, chỉ có hai chúng ta thôi. Phi Phi, cảm ơn em vì hôm nay đã ở bên anh!”
“Nhiếp Phong!”
Hơi thở của anh nhẹ nhàng phả vào ngón tay của Trần Dư Phi, ngưa ngứa và ấm áp. Lăn lộn cả ngày trời, bên môi anh đã mọc lên những sợi râu ngắn màu đen, cô vuốt ve, đầu ngón tay bị kích thích nhẹ khiến cô không khỏi bắt đầu tưởng tượng những bộ phận mềm yếu khác trên cơ thể cũng bị kích thích bởi cảm giác này.
Ánh mắt Nhiếp Phong trở nên sâu thẳm, gian xảo di chuyển xuống dưới, anh mỉm cười nham hiểm, đôi mắt lưu luyến không rời trước khuôn ngực và phần thân dưới của cô. Trần Dư Phi cười: “Ngày mai nhất định em sẽ chuẩn bị cho anh một món quà.”
Nhiếp Phong nhún nhún vai: “Ngày mai không phải là sinh nhật anh nữa rồi, nếu em thực sự muốn tặng quà cho anh, chi bằng… tối nay…”. Giọng anh càng nói càng nhỏ dần, Trần Dư Phi đánh tiếng ngắt lời anh, nhìn trước ngó sau, may mà những nhân viên phục vụ đứng ở xa, cũng không thấy ai nhìn về hướng này.
Cách đó không xa có đặt một chiếc đàn piano, chắc là ngày thường được dùng để biểu diễn lúc mọi người dùng bữa. Trần Dư Phi nghiêng đầu nghĩ ngợi, mỉm cười rồi nói với Nhiếp Phong: “Hay là, em đàn một bản nhạc làm quà tặng sinh nhật cho anh nhé, có được không?”
“Em biết đánh đàn piano?”
Trần Dư Phi cười gượng: “Ừm, biết chút chút.”
“Xin rửa tai lắng nghe!”. Nhiếp Phong vui vẻ gật gật đầu, ngồi thẳng ngay ngắn, tạo dáng chân thành lắng nghe. Trần Dư Phi đứng lên đi về phía chiếc đàn, ngồi lên ghế, dang tay, mười ngòn tay đặt lên những phím đàn đen trắng xen kẽ nhau.
Bản nhạc mà Trần Dư Phi đang chơi là bản For Alice – Dành tặng Alice mà mọi người đều đã nghe nhiều thành quen. Nhớ năm đó, mẹ cô – Lục Mạn – là fan trung thành của Richard Clayderman, có một khoảng thời gian, trong nhà cả ngày lúc nào cũng vang lên tiếng đàn piano du dương của nghệ sỹ người Pháp này. Hồi đó Trần Dư Phi bị mẹ ép buộc đưa đi học đàn piano, nhưng sự thực tàn khốc đã chứng minh những đứa trẻ học giỏi không nhất định học cái gì cũng giỏi. Trong khoảng thời gian ba tháng ngắn ngủi, cô bé Trần Dư Phi đã vui mừng vẫy tay chào tạm biệt giáo viên dạy đàn. Từ đó về sau, chỉ thỉnh thoảng lúc nhàn rỗi thành ra buồn chán, cô mới sờ tới chiếc đàn piano đã bị bụi phủ dày đặt ở nhà.
Bản nhạc này là bản mà cô chơi quen tay nhất, đương nhiên kĩ thuật ngón tay đặt để như thế nào đều không thể nói tới, chỉ có điều đây là bản nhạc miễn cưỡng cô có thể chơi được hết từ đầu đến cuối. Khi Nhiếp Phong lắng nghe, biểu cảm của anh luôn luôn nghiêm túc, cho tới khi Trần Dư Phi mỉm cười kết thúc, trở về chỗ ngồi thì anh mới đưa tay lên, dùng ngón tay ngoáy ngoáy tai, khẽ ho một tiếng: “Quả thực là chút chút thật. Nếu ra ngoài ăn cơm mà gặp phải một tay chơi đàn piano trong nhà hàng như thế này, anh sẽ chi ra một món tiền lớn cầu xin cô ấy mau chóng ngừng tay không chơi tiếp nữa.”
Trần Dư Phi cười ngất: “Có tệ đến mức ấy không?”
Nhiếp Phong buông tay: “Anh nói thật em đừng nổi giận nhé.”
“Em không tức giận đâu, anh nói đi.”
Nhiếp Phong nâng ly lên, nhấp một ngụm rượu vang, cúi đầu ngẫm nghĩ, giống như đang cố gắng tìm một cách biểu đạt uyển chuyển hơn một chút. Trần Dư Phi mỉm cười, hai tay chống cằm: “Anh mau nói đi chứ!”
“Anh nói thật đấy nhé!”
Trần Dư Phi gật đầu, Nhiếp Phong nhìn cô một cách nghiêm túc: “Bản nhạc mà em chơi là bản nhạc rất… rất…”
“Rất gì?”
Khuôn mặt Nhiếp Phong lột nét cười: “Rất hay, hay nhất mà anh từng nghe đấy!”
“Thôi đi, vừa rồi anh còn nói em chơi tệ lắm mà!”
“Nếu là người khác chơi thì chắc chắn là rất tệ, nhưng là em chơi thì dù có tệ hơn nữa cũng rất hay!”
Trần Dư Phi nhìn anh, nở nụ cười yêu kiều: “Anh đang đả kích em hay là nịnh hót em vậy?”
Nhiếp Phong nâng cốc hướng về phía cô: “Ly rượu này dành tặng cho món quà sinh nhật cảm động nhất thế gian.”
Tới lúc bước vào thang máy thì hai người đều đã ngà ngà say, Trần Dư Phi nép vào người Nhiếp Phong, đôi mắt nhắm lại, không kìm lòng được mà vẫn mỉm cười. Nhiếp Phong ôm eo, nhẹ nhàng hôn lên mái tóc của cô.
Mưa đã ngừng rơi, cơn gió đêm ẩm ướt thổi lướt qua