Tiểu Thư Nhà Nghèo Và Hoàng Tử Kiêu Ngạo
Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
người vô cùng dễ chịu. Trần Dư Phi đẩy cửa kính xe thấp xuống, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài để gió thổi bay phấp phới. Người đi đường không đông, Nhiếp Phong châm điếu thuốc, vừa lái xe vừa hút thuốc, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn ngắm Trần Dư Phi lười nhác, mỉm cười không ngừng.
“Buồn ngủ rồi hả?”
“Ừm!”. Trần Dư Phi co người lại, tựa sát vào ghế ngồi cho thoải mái hơn, thở dài một tiếng: “Ngày mai lại phải đi làm rồi!”
“Nếu mệt thì em cứ xin nghỉ phép thêm mấy hôm nữa đi, Vân Phi không dám không phê chuẩn đâu. Anh đưa em ra ngoài chơi cho thoải mái. À, chẳng phải phái nữ bọn em đều thích shopping đó sao, vừa hay mấy ngày nữa anh phải đi Hongkong một chuyến, anh mang em theo luôn nhé? Chúng ta còn ở khách sạn Grand Hyatt, anh sẽ đến cửa hàng Hứa Lưu Sơn trên con đường Hennessy để mua trà sữa trân châu xoài cho em ăn nữa.”
“Em mà nghỉ rồi thì việc của em ai làm cho chứ!”, Trần Dư Phi mỉm cười, nói tiếp: “Haizz, nỗi bi thương của những người làm thuê! Dù mệt hơn nữa thì cũng phải gắng gượng thôi!”
“Em yên tâm, tối nay anh nhất định sẽ “làm việc” có chừng mực thôi, chúng ta sẽ không quá mệt mỏi thế đâu, chỉ mệt chút chút thôi!”. Nhiếp Phong cười lớn, Trần Dư Phi đánh yêu anh một cái.
Những người đang yêu đều như thế cả, mấy ngày xa nhau lại càng tương tư, nhung nhớ nhiều hơn. Sau những nụ hôn dài nóng bỏng khiến người ta nghẹt thở nhân lúc chờ đèn xanh, ánh mắt Trần Dư Phi trở nên dịu dàng hơn, còn Nhiếp Phong thì luôn nở nụ cười, một tay nắm chặt lấy tay cô, bất giác tăng tốc, nhanh chóng ngoặt vào một khu vắng vẻ bên đường. Căn biệt thự anh sống là nơi có cảnh hồ nước rộng lớn nhất ở cuối khu này, xung quanh thấp thoáng bóng cây xanh, gió nhè nhẹ thổi.
Bánh xe lăn qua vũng nước đọng trên đường, làm nước bắn lên thật cao, chiếc xe cấp tốc dừng lại ở bên ngoài cổng căn biệt thự. Trần Dư Phi quy đầu nhìn lại, mỉm cười trách móc: “Anh lái xe nhanh quá, may mà không có ai, nếu không nước bắn ướt hết người ta rồi!”
Nhiếp Phong không lập tức cầm điều khiển từ xa bấm nút mở cửa mà anh chỉ ngơ ngẩn ngồi trong xe.
Trần Dư Phi nhìn anh, sau đó dõi theo ánh mắt của anh nhìn về phía trước: “Anh sao thế? Sao chưa mở cửa…”. Giọng nói ngưng bặt và ánh mắt cũng ngưng đọng lại.
Bên chiếc cổng sắt chạm trổ hoa văn nghệ thuật tuyệt đẹp có một bóng hình gầy guộc đang đứng đó, một người con gái cũng đang hướng ánh mắt về phía bên trong xe. Ánh đèn xe chiếu lên người cô, Trần Dư Phi nhìn thấy mái tóc ngắn và đôi mắt to của cô ấy. Cô ấy mặc một chiếc áo gió, bên cạnh đặt một chiếc va li da, bộ dạng rất mệt mỏi vì đi đường xa.
Nhiếp Phong gần như đông cứng, cứ nhìn chằm chằm người con gái ấy, cuối cùng khi mãi mới có thể vươn tay ra mở cửa xe, thậm chí Trần Dư Phi còn nghe thấy cả tiếng các khớp xương ma sát với nhau kêu răng rắc bên trong cơ thể anh.
Vóc dáng người con gái ấy không cao, phải ngẩng đầu mới có thể đối diện với Nhiếp Phong.
Trần Dư Phi ngồi trong xe, bị ngăn cách bởi tấm kính xe trong suốt, hoang mang như đang nằm mơ nhìn hai con người trước mắt, cô nghe thấy Nhiếp Phong kìm giọng xuống thấp, thì thầm: “Úy Lam, là em…”
Giọng nói luẩn quẩn bên tai cả một đêm
Trọn cả một đêm dài, bên tai Trần Dư Phi trước sau vẫn luẩn quẩn, vang vọng giọng nói của Nhiếp Phong.
Úy Lam, là em…
Úy Lam, là em…
Úy Lam, Úy Lam, Úy Lam…
Là em…
Dường như là điện thoại người nhà anh gọi đến, Đoàn Vân Phi chau mày lắng nghe, “vâng vâng” mấy tiếng, cười nói: “Anh ấy không còn là trẻ con nữa rồi, tự mình cũng biết chú ý an toàn mà. Hơn nữa, trước đây cũng không phải là anh ấy chơi bời gì, sự việc giải quyết xong rồi liền quay trở về ngay, không cần lo lắng quá đâu ạ!”
Người ở đầu bên kia lại nói thêm mấy câu, Đoàn Vân Phi liên tiếp trả lời: “Con biết rồi, con sẽ nhờ người điều tra tin tức, yên tâm, không có chuyện gì đâu ạ. Mẹ nói với dì hai một tiếng, anh Phong biết mình đang làm gì mà, đừng suốt ngày chỉ nghĩ tới những chuyện xấu nữa! Được rồi, con bận lắm mẹ nhé!”
Đặt điện thoại xuống, Đoàn Vân Phi thở dài một tiếng, lắc đầu: “Những người lớn tuổi toàn là suy nghĩ lung tung!”
Trần Dư Phi mỉm cười: “Đúng vậy.”
Đoàn Vân Phi nhận lấy đơn xin cấp tiền thuế mà cô giao cho anh, nhìn lướt qua một lượt, sau đó cầm bút ký tên và đưa lại cho cô. Trần Dư Phi say sưa ngắm chiếc hộp đựng đồ nhỏ nhắn làm bắng sứ đặt trên bàn của anh. Đây là món đồ mà năm ngoái khi ba người rảnh rỗi đã tới chơi ở một xưởng làm gốm và nặn ra. Thật uổng cho Đỗ Thượng Văn có một khuôn mặt thông mình, kì thực đôi tay của cậu ấy lại vô cùng vụng về, chiếc hộp đựng đồ cậu ấy nặn ra méo mõ xiên xẹo, thế mà Đoàn Vân Phi luôn lưu giữ, đặt tại bàn làm việc như bảo vật vậy.
“Phi Phi!”. Đoàn Vân Phi lên tiếng gọi Trần Dư Phi đang thất thần, cô chớp chớp mắt, mỉm cười nhận lấy giấy tờ, gật đầu rồi đi ra.
“Buổi tối cùng nhau đi ăn cơm và hát karaoke nhé!”. Đoàn Vân Phi mỉm cười: “Lâu lắm không được nghe cậu hát rồi đấy”. Trần Dư Phi giơ tay ra dấu ok, bước ra khỏi