Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341657
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1657 lượt.
ia: “Vậy sao!”
“Đều là truyện trước đây rồi! Cậu ít nói lung tung đi được không!”. Cô bạn xúc một miếng hoa quả nhét vào miệng Cát Tuyết Phi, cô bé há miệng đón lấy, vừa nhai vừa cười: “Nói thì cũng có quan hệ gì đâu. Thực ra, mình vẫn thích cậu làm chị dâu mình, chỉ cần không phải là anh Phong, các anh khác tùy cậu lựa chọn.”
Trần Dư Phi nhấp một ngụm đồ uống, đặt cốc xuống, cười hỏi với vẻ không hiểu: “Tại sao không thể là anh… anh Phong? Chẳng phải anh ấy cũng tốt lắm sao?”
“Tốt thì tốt, có điều…”. Cát Tuyết Phi tặc lưỡi: “Nói thế nào nhỉ, không có nhiều khả năng có thể ở bên anh ấy.”
Trần Dư Phi khẽ lắc đầu: “Chị không hiểu.”
“Chị dâu, chị có nhớ lần trước em nói, cái người tình yêu sét đánh, tiệm kem đó không?”. Cát Tuyết Phi thở dài: “Trong lòng anh Phong vẫn luôn không thể quên được chị ấy, nhớ nhung chị ấy bao nhiêu năm, chị nhìn bộ dạng đó của anh ấy, thế nào mà không nhìn ra là người si tình đến thế chứ?”
Trái tim Trần Dư Phi đã sắp nhảy lên đến cổ họng rồi, cô nuốt vào một miếng hoa quả, cố gắng để mình cười một cách tự nhiên vô hại: “Ồ? Thực sự không nhìn ra! Cái người tình yêu sét đánh đó là chuyện thế nào? Thích cô ấy như vậy, tại sao lại còn chia tay?”
“Ai mà biết được tại sao chia tay chứ, tóm lại chính là đã chia tay, sau đó chị ấy kết hôn với một người nước ngoài, là một người Nhật Bản!”
“Người Nhật Bản?”, Trần Dư Phi hơi nhăn mày.
“Đúng thế, trí óc người đó hình như không được bình thường, em nghe nói khoảng thời gian trước đang yên đang lành đột nhiên lại tự sát, lại còn là chạy đến châu Phi nơi chim không đẻ trứng tự sát nữa chứ, thật kì là!”
Còn thứ gì cũng lộn xộn, khó phân biệt?
Thời tiết hai ngày cuối cùng của dịp nghỉ lễ Quốc Khánh đều không được tốt, mưa nhỏ rả rích, tí tách không ngừng. Trần Dư Phi vui mừng vì mấy ngày trước nhân lúc thời tiết còn đẹp đã đem giặt hết những thứ đồ cần giặt rồi, bây giờ cô đang ngồi trên ban công, vừa nhâm nhi cà phê vừa thưởng thức âm nhạc và ngắm nhìn bầu trời mưa lất phất bay, dáng vẻ rất thư thái.
Tuy bầu trời vẫn còn u ám nhưng cơn mưa nhỏ hai ngày nay đã gột rửa sạch bầu không khí trong thành phố, tầm nhìn được mở rộng thêm, phóng tầm mắt có thể nhìn thấy những nơi ở rất xa. Có điều, đứng từ ban công nhà Trần Dư Phi nhìn ra thì ngoài những tòa nhà cao cao thấp thấp thì vẫn chỉ là những tòa nhà đang đua chen mọc lên như nấm. Chẳng trách có người gọi thành phố là “rừng xi măng cốt thép”, chỉ đưa mắt nhìn thoáng qua đã có cảm giác lộn xộn và khó phân biệt rồi.
Hiện tại là buổi sáng ngày cuối cùng trong dịp nghỉ lễ bảy ngày, mấy ngày này Nhiếp Phong luôn đi công tác bên ngoài, theo như lịch trình thì bây giờ chắc anh vẫn đang ở Hongkong, không biết anh ngồi trên chuyến bay mấy giờ khi trở về. Trần Dư Phi ngẩng đầu, tầng mầy rất thấp, che kín cả bầu trời.
Cô không rõ lắm, tâm trạng mấy ngày hôm nay không chỉ đơn thuần là buồn chán hay không vui, có lẽ dùng từ sững sờ thì thích hợp hơn cả. Trần Dư Phi còn nhớ lúc ở trên núi Tử Kim, khi nghe Nhiếp Phong kể chuyện về anh chàng nhiếp ảnh gia người Nhật đã tự sát, trong lòng cô vô cùng cảm động đối với tình bạn của hai người họ. Nhưng cô thật không ngờ được rằng, quan hệ giữa họ không chỉ đơn thuần là tình bạn như thế. Mối tình đầu của Nhiếp Phong, cô nhân viên làm thêm ở quán kem đó, cô gái có tên là Úy Lam đó…
Lúc Cát Tuyết Phi lớn tiếng nói với Nhiếp Phong cái tên này thì cô đang đứng đằng sau cánh cửa phòng ngủ nhà anh. Cô đang luống cuống không biết nên trốn vào đâu sau khi nghe thấy giọng nói của Cát Tuyết Phi, chỉ kịp trốn vào nơi đó. Ngăn cách bởi một cánh cửa mỏng, cái tên Úy Lam, ở vị trí của cô cũng nghe rõ mồn một như chỗ Nhiếp Phong đang đứng vậy. Cô không biết biểu cảm của anh lúc đó như thế nào, chỉ biết khi cô cẩn thận đi ra từ phòng chưa đồ thì biểu cảm trên mặt anh rõ ràng là rất vui mừng và nhẹ nhõm.
Đồ ăn vô cùng đặc sắc, từng món từng món được mang lên, tất cả đều là những món mà cô thích. Tâm trạng của Nhiếp Phong rất tốt, cả buổi cứ luôn chọc cười cô. Hôm nay anh không uống rượu trắng mà chiều theo sở thích của Trần Dư Phi, gọi một chai rượu vang.
Bởi vì trời đổ mưa nên bầu trời bị mây đen che phủ, bên ngoài cửa sổ ở đỉnh tỏa nhà đều là những lớp sương mù dày đặc, tầm nhìn không được rộng mở giống như ngày thường. Phía dưới lớp sương mù dày đặc ẩn hiện ánh đèn đêm của thành phố, lờ mờ mông lung như cảnh trong mơ vậy.
“Có phải có tin tức tốt lành gì đó muốn nói với em đúng không?”. Trần Dư Phi nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu vang, tay ôm cằm, hỏi anh. Nhiếp Phong gật gật đầu rồi lại lắc lắc: “Không phải là một tin vui, chỉ là hôm nay là một ngày rất đặc biệt.”
“Ngày đặc biệt?”
Lúc Trần Dư Phi thấy nhân viên phục vụ đẩy chiếc xe nhỏ bên trên có một chiếc bánh gato cắm nến thì cô bất ngờ tới mức mắt chữ O miệng chữ A: “Hôm nay… hôm nay… là sinh nhật anh hả?”
Nhiếp Phong cười hi hi: “Còn không mau chúc anh sinh nhật vui vẻ đi!”
“Sao anh không nói sớm?!”. Trần Dư Phi ảo