XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2145 lượt.

ứ.
Haiz, Ninh Tiểu Thuần đồ ngốc này, mày thê thảm rồi... Cô cười cười tự chế giễu. Vì có người nói: trong tình yêu, ai yêu đối phương trước, thì người đó đã định sẵn là thua cuộc...
Lúc Ninh Tiểu Thuần đang tự trách, thì hai cô gái học cùng lớp đến, đứng một bên khoanh tay, từ trên cao nhìn xuống, liếc Ninh Tiểu Thuần. Ninh Tiểu Thuần cảm thấy có ánh mắt cực nóng đang nhìn, quay lại, nhìn hai người đó, ngẩn người. Học chung bốn năm, cô không quen thân với hai cô này, chỉ quen sơ. Cô nghi hoặc nhìn hai người, lòng rung lên, hỏi: “Có chuyện gì hả?” Không phải vì tin tức trên báo đấy chứ, cô trước đó đã nhận ra các cô ấy nhìn cô bằng ánh mắt vụng trộm dò xét khó hiểu, ánh mắt đó hình như chứa cả phẫn nộ, đố kị, khinh bỉ, bực bội v.v..., thật rất phức tạp...
“Chuyện đó...” Một cô khom xuống, kề tai Ninh Tiểu Thuần, mờ ám nói: “Là dựa vào quy tắc ngầm đúng không?”
Quy tắc ngầm?! Ninh Tiểu Thuần kinh ngạc trợn tròn mắt, ngẩng đầu, mắt mang ý tức giận. Bản thân cô cố gắng bao nhiêu, trong lòng cô biết rõ, nhưng các cô sẽ không thấy được. Hừ, các cô sao cứ thích nhìn người bằng thành kiến vậy.
“Cô đừng giả vờ hiền lành ngây thơ, nhìn là thấy ghét rồi. Suy nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết, có thể leo đến vị trí kia, không phải là dùng thân thể đổi lấy sao, hứ...” Một cô khác căm giận nói. Sao cô ta không tìm được công việc tốt bằng một phần đó thôi cũng được, cô ta có thân hình có dung mạo có bằng cấp, sao lại thua con nhỏ xấu xí này.
Ninh Tiểu Thuần nắm chặt tay, đứng lên. Cô không muốn cãi nhau với mấy người đó, thanh giả tự thanh. Cô lạnh lùng thốt: “Mấy người súc miệng cho sạch chút đi.” Cô nói xong nhanh chóng chạy lên trước, gia nhập nhóm thám hiểm. Nhóm đó thừa dịp người hướng dẫn đi đâu đó, chuẩn bị đến bên kia con đê nhìn ngắm, nghe nói chỗ đó có toà tháp lâm từng bị nước lũ phá huỷ.
Ninh Tiểu Thuần không phải sợ các cô đó, làm vậy chỉ là không muốn dông dài với họ mà thôi. Chuyến đi này hẳn là nên hoà thuận kết thúc tốt đẹp.
Thuyền nhỏ neo ở đê, Ninh Tiểu Thuần vừa lắc la lắc lư leo lên. Hai cô đó tức tái mặt vội đuổi theo nói: “Ninh Tiểu Thuần cô không được đi, lên đây cho tôi.” Ninh Tiểu Thuần cắn môi, không nhìn đến họ, nói: “Không, đi thôi.”
Mấy nam sinh ra sức rẽ nước, thuyền lướt nhanh, chỉ chốc lát đã rời xa bờ. Dòng nước rất mạnh, thân thuyền lắc lư tròng trành, như bất cứ lúc nào cũng bị sóng đánh lật úp. Nước sông chảy xiết, tiếng nước chảy ầm vang rất lớn, từng cuộn bọt nước lao nhanh xuống hạ du. Tim Ninh Tiểu Thuần đập bình bịch, cảm thấy chuyến thám hiểm mới lạ này thật kích thích, nhưng mơ hồ có chút không yên tâm, không biết có xảy ra chuyện gì hay không...
...
Người đàn ông phong độ ngồi trong phòng làm việc của tổng giám đốc sang trọng quý phái, ánh nắng xuyên qua cửa sổ ném vào trong phòng, ấm áp sáng ngời.
“Tổng giám đốc, đây là tài liệu anh cần, còn đây là mấy văn kiện cần anh kí tên.” Cố Minh Vũ ngồi đối diện bàn Cung Triệt, cầm chồng văn kiện đưa đến.
Cung Triệt hơi gật đầu, nhận văn kiện, cúi đầu lật xem. Anh xem mấy lần, đột nhiên ngẩng lên, nhìn người đối diện, “Trợ lý Ngô, cậu sắp về rồi sao?”
Ngô Kì Vũ nghe thấy, gật đầu, nói: “Công việc bên này cơ bản đã hoàn thành xong, là lúc tôi về lại Thịnh gia, mấy ngày nay nhờ sự chăm sóc về mọi mặt của mọi người, cảm ơn.”
“Trợ lý Ngô không cần quá khách khí, may nhờ có sự ủng hộ và giúp đỡ của cậu, chúng tôi mới có thể hoàn thành nhanh chóng hạng mục này.” Cung Triệt lại cười nói, “Để thể hiện lòng cảm ơn đối với cậu, Hoàn Nghệ chúng tôi định mở tiệc tiễn cậu, không biết ý trợ lý Ngô thế nào?”
Ngô Kì Vũ không phản đối, gật đầu đồng ý. Trong đầu anh hiện lên khuôn mặt trong sáng, họ dường như đã lâu không gặp mặt, vừa rồi lên cũng không thấy cô. Trước khi đi, họp mặt với mọi người đã, sau này người nam kẻ bắc, chỉ e không thể gặp lại, anh không khỏi thở dài trong lòng.
Từ trước đến nay duyên mỏng, làm gì có tình thâm.
“Chuyện này giao cho tôi đi.” Cố Minh Vũ nói.
“Cũng tốt, vậy làm phiền cậu.” Cung Triệt gật đầu.
“Cung tổng, không còn việc gì tôi đi trước.” Ngô Kì Vũ đứng lên, lễ phép gật đầu, ra khỏi văn phòng. Anh lúc đi ra ngoài, thấy bàn Ninh Tiểu Thuần vẫn trống không, trong lòng càng thêm hụt hẫng.
Trong phòng chỉ còn hai người đàn ông, Cung Triệt đặt văn kiện đã kí xong lên bàn, hỏi: “Tính chừng nào cưới?”
Cố Minh Vũ nghe Cung Triệt hỏi, ngẩn người, giữa lông mày có chút thanh thản và vui sướng, nhưng sâu trong đáy mắt có chút ảm đạm. Anh cười nói: “Làm gì nhanh vậy được, vẫn chưa được người lớn Lạc gia đồng ý, còn phải cố gắng...”
“Yên tâm đi, bác trai bác gái hiểu rõ Hi Hi nhất, Hi Hi lại không phải cậu thì không lấy, họ sẽ không cản ngăn hai người đâu.” Cung Triệt vỗ vỗ bả vai Cố Minh Vũ, cười nói.
Cố Minh Vũ cũng cười, chỉ hy vọng là thế.
“Thật ra, tôi còn nợ anh lời cảm ơn.” Cố Minh Vũ nghiêm túc nói.
Cung Triệt đương nhiên hiểu anh muốn nói chuyện gì, phối hợp với anh, giả vờ nghiêm sắc mặt, nói: “Đối xử tốt với Hi Hi.”
“Tôi sẽ.” Cố Minh Vũ trị