Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342139

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2139 lượt.

ẩy bẩy, tay nắm tay vịn, nổi gân xanh. Anh nghĩ tất cả những gì trước mắt chỉ là ảo giác, nhưng không phải, đây là chân thật hiển hiện rõ ràng trước mắt anh, cách chỗ này không đến hai thước, người nằm đó chính là cô gái anh quen thuộc.
Giờ khắc này, không phải là mơ.
Chỉ một giây, anh từ biển băng Nam Cực bay lên Thiên đường, lại từ Thiên đường rơi vào biển băng.
Ninh Tiểu Thuần nằm im không nhúc nhích, không chút sức sống. Trên đùi trên cánh tay cô vết thương chi chít, vết máu loang lổ. Tóc cô rối bù, che kín cả khuôn mặt tròn, làm người ta không nhìn được vẻ mặt cô.
Cô có chuyện gì? Sẽ không sao chứ...
Cung Triệt chợt thấy hai chân mềm nhũn, khoảng cách chỉ hai thước, lại dường như không thể bước đến. “Ninh Tiểu Thuần...” Anh khẽ kêu.
Hoàn toàn yên lặng, không ai trả lời. Nỗi sợ hãi chết chóc nháy mắt tràn ngập toàn thân, người anh lạnh lẽo, như ngửi thấy hơi thở chết chóc.
“Ninh Tiểu Thuần!!” Cung Triệt gọi lớn hơn, đi nhanh qua ôm chặt cô, đôi mắt ráo hoảnh, anh lẩm bẩm: “Anh tìm được em rồi! Cuối cùng cũng tìm được em rồi!”
Quần áo khắp người cô ướt đẫm, thân nhiệt thấp đến làm người ta sợ hãi, sắc mặt trắng bệch, hơi thở mỏng manh, như vừa gặp gió đã tan biến. Cung Triệt giơ tay, run run đưa sát mũi cô, cảm nhận hơi thở cô yếu ớt nhưng đều đặn, tim mới bớt lo sợ. Anh ôm thân thể cô, truyền cho cô hơi ấm.
Lần đầu tiên anh nhận ra cô gầy yếu đến thế, gầy yếu như muốn bay theo gió. Tay anh dịu dàng lướt qua hàng lông mày mảnh, lông mi thật dài, sóng mũi nhỏ nhắn, khuôn mặt dịu dàng, cánh môi tái nhợt, tất cả chuyện này không thật biết là bao.
Mất mà có lại được, đầy đủ quý giá.
Ngón tay Ninh Tiểu Thuần chợt giật giật, miệng phát ra tiếng ưm yếu ớt. Cung Triệt căng thẳng ngước lên, vui sướng nhìn Ninh Tiểu Thuần, chỉ thấy lông mi cô khẽ run, đôi mắt gắng gượng mở ra, đồng tử mông lung. Lòng Cung Triệt hoảng sợ, ngay sau đó thấy Ninh Tiểu Thuần thều thào: “Cung... Triệt...” Rồi ngoẹo đầu hôn mê lần nữa.
“Ừ, anh ở đây.” Cung Triệt đáp, rồi ôm ngang lưng Ninh Tiểu Thuần, bước đi nặng nề, mà vô cùng kiên quyết đi ra ngoài.
Anh đến rồi, yên tâm, anh sẽ không để em có việc gì.
Cung Triệt nắm chặt cánh tay Ninh Tiểu Thuần vòng qua, cúi đầu nhìn cô, tim rung động, cúi xuống hôn nhẹ lên mắt cô.






Gian phòng nào đó thoải mái dễ chịu, lịch sự tao nhã đơn giản, im lìm tĩnh lặng, cơn gió ban trưa lùa vào phòng qua cửa sổ để mở, bức rèm bay lất phất, tựa như cánh bướm muốn vỗ cánh bay, thật là xinh đẹp.
Một cô gái trẻ lẳng lặng nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, đôi môi khô khốc mím lại, vầng trán nhíu chặt, như đang chịu đựng điều gì đó. Chợt ngón tay cô giật nhẹ, lông mi thật dài nhấp nháy, ý thức như sắp khôi phục.
Ninh Tiểu Thuần cố mở mắt, ánh sáng bất ngờ làm chói mắt cô, làm cô không thích ứng kịp, cô giơ tay che đi ánh sáng, ai ngờ toàn thân mềm nhũn, không còn sức lực. Nhưng cả người đau nhức, như bị xe cán lên, toàn thân có cảm giác như bị đứt rời, cô khó chịu phải rên rỉ thành tiếng.
Một người đàn ông vừa lúc đó đẩy cửa bước vào, nghe tiếng cô, vui sướng bước nhanh tới, hỏi: “Tỉnh rồi?”
Ninh Tiểu Thuần nghe âm thanh quen thuộc, tưởng nghe nhầm, cô hơi hé mắt, đã quen với ánh sáng, nhìn thấy toàn màu trắng, trần nhà màu trắng, vách tường màu trắng, trong không khí còn có mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt. Đây là bệnh viện sao?
Lúc này cửa phòng bệnh mở ra, Cung Triệt bước vào, theo sau là một bác sĩ trung niên mặc blouse trắng. Bác sĩ mỉm cười với Ninh Tiểu Thuần, như gió xuân ấm áp, làm cô thấy dễ chịu, rồi mới bắt đầu kiểm tra cho cô. Ninh Tiểu Thuần ngoan ngoãn phối hợp với bác sĩ, một lát sau, bác sĩ kiểm tra xong, cười cười nói với Cung Triệt và cô: “Đã không sao nữa rồi, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mấy ngày là khỏi.”
Cung Triệt nghe vậy, khuôn mặt căng thẳng trở nên dịu dàng, hình như thở dài một hơi nhẹ nhõm, anh tiếp tục cẩn thận nghe bác sĩ căn dặn, chờ bác sĩ dặn dò xong, mới cám ơn, rồi tiễn ông đến cửa. Khi anh xoay qua, thấy Ninh Tiểu Thuần dựa trên giường sững sờ. “Em sao vậy?” Anh ngồi trên giường, lo lắng hỏi han.
Ninh Tiểu Thuần lấy lại tinh thần, cười cười, lắc đầu như không có gì. Cổ họng cô rất đau, tốt nhất là không nên nói chuyện nhiều. Vừa rồi cô nhớ đến chuyện xảy ra lúc thám hiểm, nhớ lại tình cảnh lúc đó mà thấy sợ, hiện giờ cô được cứu, thật sự là may mắn. Cô rất sợ ra đi mãi mãi, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng cái chết gần kề mà sợ hãi.
Lần này thật sự đối mặt với cái chết, nỗi sợ hãi trước giờ chưa từng có tràn ngập trong lòng, cô mới cảm nhận được sinh mệnh đáng quý! Cô còn rất nhiều việc chưa kịp làm, còn rất nhiều lời chưa nói với ba mẹ, còn rất nhiều tình cảm chưa nói rõ với anh. Hiện giờ tìm được đường sống trong chỗ chết, nhìn anh anh tuấn trước mặt, càng nhìn càng cảm thấy khuôn mặt tuấn tú quyến rũ, càng nhìn càng cảm thấy địa vị quan trọng của anh trong lòng cô, càng nhìn càng cảm thấy tình yêu với anh càng ngày càng sâu đậm.
Dường như có