XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342146

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2146 lượt.

hỏi có thể giúp được gì cho anh chị.”
“Lựa cái em thích nhất đi.” Cung Triệt đứng cạnh nói với Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần chớp mắt long lanh, cảm động nhìn Cung Triệt. Nhưng sau đó cô nghĩ mình cũng chẳng mang nhiều tiền theo, nếu cô tự mua thì trả không nổi, vậy thật mất mặt.
Cung Triệt thấy Ninh Tiểu Thuần hiền lành như con mèo đáng yêu, đưa tay vỗ vỗ tay cô, miệng cong lên, “Qua kia xem thử.” Anh kéo tay cô qua lựa điện thoại.
Ninh Tiểu Thuần nhìn điện thoại rực rỡ nhiều màu, xinh đẹp không dứt mắt khó mà lựa được, cuối cùng lựa cái vừa xuất hiện trên thị trường nhưng giá tiền vừa tầm. Lúc đến quầy tính tiền, Cung Triệt tự động rút ví thanh toán.
Ninh Tiểu Thuần cầm di động, tung tẩy theo sát Cung Triệt. Cô chợt cảm thấy đàn ông nhiều tiền thật là dễ dãi. Đặc biệt là người đó chỉ thuộc về cô, hơn nữa còn cam tâm tình nguyện cho cô tiêu tiền, làm cô gái của anh thật rất hạnh phúc.
Ninh Tiểu Thuần nhìn bóng lưng cao lớn của Cung Triệt, đột nhiên cảm thấy rất không chân thật. Cung Triệt đi phía trước, cảm nhận thấy ánh mắt nóng cháy phía sau, anh ngoái lại, thấy Ninh Tiểu Thuần trầm tư, nhíu mày, đứng lại chờ cô đi tới, rồi rất tự nhiên kéo tay cô, đi đến bãi đậu xe.
Bàn tay anh dày rộng, ngón tay thon dài, ấm áp mà mạnh mẽ, làm người ta rất yên tâm. Ninh Tiểu Thuần lẳng lặng nắm tay anh, cùng theo anh về nhà.
Ừ, về nhà. Từ này làm lòng cô rung động.
Trời đêm lành lạnh, ánh trăng chênh chếch trên bầu trời, ánh sao chớp tắt. Ánh trăng hôm nay dường như đặc biệt đẹp, luồng sáng dịu dàng xuyên qua cửa sổ, rơi trên cửa sổ, cửa sổ như được mạ bạc. Ninh Tiểu Thuần mặc áo choàng tắm đứng trên ban công, sương đêm rơi xuống, đêm cuối thu có cảm giác mát mẻ, cô khép cổ áo lại, che khuất làn da lộ ra. Thành phố ban đêm nơi nơi đều là ánh đèn, giao hoà, vô cùng xinh đẹp.
Một bóng đen xuất hiện sau lưng Ninh Tiểu Thuần, tỉnh bơ ôm eo cô, giọng nói trầm ấm vang lên: “Còn chưa ngủ?”
Lúc lưng Ninh Tiểu Thuần dán lên ngực người đó thì hoảng hồn, nhưng cô nghe tiếng Cung Triệt thì thấy an tâm, nhưng sau đó cũng thẹn thùng, tai thoáng ửng hồng. Trước đây chưa xác định quan hệ, họ hình như chưa từng có động tác thân mật như thế ấm áp như thế, cô trong một lúc vẫn chưa quen.
Anh nói anh thích cô, và bây giờ anh muốn cô ở nhà anh, ở cùng chỗ với anh, vậy họ xem như đã xác định quan hệ rồi chứ, không còn là loại quan hệ hợp đồng giấy trao đổi trắng mực đen lạnh băng, mà là quan hệ nam nữ đơn thuần, cả hai cùng yêu thương nhau dịu dàng thắm thiết!
Nghĩ vậy, miệng cô không kiềm chế được mà cong lên, “Chuẩn bị đi ngủ, anh xong việc chưa?” Họ vừa về, anh đã lao vào phòng làm việc bận rộn. Anh vì cô, theo cô ở bệnh viện tỉnh G mấy ngày, tin rằng công việc đã tồn đọng rất nhiều.
Cung Triệt ừ, nhắm mắt lại, đầu dựa vào hõm vai cô, hơi thở nóng phả lên mặt cô, làm ẩm ướt vành tai cô. Ôm thân hình mềm mại vào lòng, làm tâm thần anh phơi phới, anh khoan khoái thở dài một hơi.
Mùi hương cơ thể nhẹ như hương hoa thoảng vào mũi anh, anh hít thật sâu, mùi hương này anh rất thích, rất say mê. Khuôn mặt anh tuấn lộ vẻ thoả mãn, mắt mở to, miệng mỉm cười nhìn cô gái trước mặt. Anh giơ tay khẽ vuốt da thịt ở cổ cô, cảm giác chạm tay vào sự mềm mại và nhẵn mịn như lụa.
Vài lọn tóc đen nhánh của cô rơi vào trong ngực anh, anh vén lại đưa lên mũi ngửi, mùi hương thơm mát quen thuộc quanh quẩn nơi chóp mũi, anh chợt cảm thấy đầy ắp cảm giác ấm áp. Đây là hương vị thuộc về gia đình, thuộc về hương vị của họ.
Thân thể cô tròn trịa duyên dáng được bao trong áo choàng rộng, không giấu được đường cong uyển chuyển động lòng người. Anh động tình, mở miệng ngậm vành tai hồng, khe khẽ liếm mút.
“Ưm... ưr... Anh...” Mặt Ninh Tiểu Thuần đỏ ửng, anh chầm chậm lặp lại, nháy mắt lòng cô rung động, khó chịu muốn chết, cảm giác tê tê nói không nên lời quét qua toàn thân.
Cô cảm giác môi anh trượt đến sườn cổ cô, một bàn tay anh từ eo cô di chuyển lên trên, như có như không cọ lên ngực cô. Mặt cô đỏ bừng như tiết gà, cô cực kì nhanh mắt nhìn xuống dưới ban công, bỗng kinh hoàng sợ hãi, nhỏ giọng nói: “Có người...”
Cung Triệt bình thản ung dung, cười khẽ một tiếng, lập tức vươn tay xoay người cô 180 độ, nhìn thẳng vào đôi mắt lo sợ của cô. Cô trong lòng anh ngước mặt lên, nhìn vào mắt anh, ánh trăng nhạt chiếu lên mặt cô, dát một lớp ánh sáng nhạt, toàn thân cô như mờ ảo.
“Tiểu Thuần...” Anh cúi đầu gọi hai chữ, thanh âm cực kì dịu dàng, lúc cô còn chưa phản ứng đã cúi xuống hôn lên môi cô.
Bàn tay anh ôm siết vòng eo mảnh mai nhỏ nhắn của cô, anh như con thú dữ không biết đủ cắn nuốt con mồi, tham lam mà điên cuồng hôn cô, cắn cắn cánh môi cô, nuốt hơi thở gấp gáp của cô, mút hương thơm của cô. Cô ở ngày trong ngực anh, ở nơi anh có thể chạm đến, anh an tâm buông thả tình cảm của mình, để mặc vành tai mái tóc cọ xát lẫn nhau.
Đêm mùa thu tăm tối mênh mông, trong bóng đêm có hai người ôm chặt lấy nhau trút hết tình cảm. Trong triền miên nồng nàn, anh hài lòng nhếch môi, đưa tay rút dây lưng áo