Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342150

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.

y thời tiết hình như khá đẹp, ánh nắng ngoài cửa sổ tươi sáng, không có hơi lạnh cuối thu. Lúc Cung Triệt thức dậy, cô cũng dần dần tỉnh lại, bây giờ Cung Triệt đã đến công ty, cô còn trên giường. Vốn cô định hôm nay đi làm lại, nhớ đến công việc chồng chất là lại đau đầu, nhưng Cung Triệt lại bảo cô ở nhà nghỉ ngơi, ngày mai đi làm lại.
Hừ, chắc là anh biết bản thân tối qua rất “đói khát”, giống như dã thú không biết thoả mãn cứ không ngừng đòi hỏi cô, giờ áy náy trong lòng chứ gì. Quên đi, tâm trạng cô bây giờ cũng không thích hợp đi làm, tiếp tục tự cho mình thêm ngày nghỉ vậy, hi vọng Hoàn Nghệ không vì cô trốn việc nhiều, mà đuổi việc cô, bằng không nhất định cô sẽ khóc lóc ăn vạ Cung Triệt.
Cô miễn cưỡng nằm trên giường thật lâu, cho đến khi mặt trời chiếu đến mông mới chậm chạp rời giường rửa mặt. Cô vào bếp mở tủ lạnh, muốn tìm gì đó lấp bụng, không ngờ trong tủ lạnh chẳng có thứ gì giải quyết vấn đề ấm no, chỉ có một đống nước suối với đồ uống. Cô không khỏi thở dài, chắc phòng bếp đa số đàn ông đều để cho có, cô đành xuống lầu kiếm đồ ăn.
Lúc đi ngang siêu thị, Ninh Tiểu Thuần bước vào mua một ít rau củ, mang về nhét đống rau củ vào tủ lạnh, nhìn tủ lạnh được lấp đầy thức ăn, cô thoả mãn nở nụ cười.
Ninh Tiểu Thuần tự nhiên thấy vui, cô đến tủ lạnh lấy bánh pudding xoài vừa mua ra ăn, cô mới múc một miếng bỏ vào miệng, điện thoại lại vang lên. Cọ bỏ bánh xuống chạy đến, nhất thời sơ suất, không xem số đã bắt máy, “Xin chào.”
Đầu bên kia không ai đáp, im lặng, Ninh Tiểu Thuần không chắc chắn hỏi lại: “Alo, xin chào?” Vẫn không ai lên tiếng, nếu không phải cô thính tai nghe bên kia có tiếng hít thở, cô còn tưởng ban ngày ban mặt lại có ma.
Ninh Tiểu Thuần định kiên nhẫn hỏi nữa, đầu kia lại cúp máy. “Kì cục.” Ninh Tiểu Thuần để điện thoại xuống, bực mình nhìn chằm chằm ống nghe. Nhất định là có người rảnh rỗi đùa dai. Cô lúc lắc đầu, không nghĩ đến nữa, ăn hết bánh pudding sẽ mua thẻ sim lắp vô, rồi về nhà trọ của mình, dọn đồ đạc, toàn bộ dời qua chỗ Cung Triệt.
Tối Cung Triệt về nhà, nói cô biết ngày mai cuối giờ công ty sẽ tổ chức bữa tiệc nhỏ chia tay.
“Chia tay ai?” Ninh Tiểu Thuần ngồi trên ghế salon, vừa xem TV vừa hỏi.
“Ngô Kì Vũ.” Cung Triệt vừa cởi cravat vừa đi về phòng.
“À, anh ta sao vậy?” Ninh Tiểu Thuần lắp ba lắp bắp.
“Hạng mục gần hoàn thành, cậu ta phải về lụa Thịnh gia.” Cô rõ ràng đã quên Ngô Kì Vũ không phải nhân viên của Hoàn Nghệ, Cung Triệt quay lại nhìn cô một cái, rồi lập tức đi vào phòng ngủ.
“À...” Ninh Tiểu Thuần nghiêng đầu ngồi trên ghế trầm tư.
Thời gian thấm thoát, chớp mắt đã mấy tháng, người ở cạnh đến rồi đi, người còn lại cũng chỉ mấy người, ghét nhất là đưa tiễn hàng năm...
Tuy cô đối với Ngô Kì Vũ không có tình cảm nam nữ, nhưng cô đã xem anh là bạn của mình. Làm chung một thời gian ngắn, nhưng chuyện xảy ra lúc đó còn hiện rõ mồn một trước mắt cô, anh rất tốt với cô, cô luôn ghi trong lòng, vẫn chưa nghĩ ra phải đền bù cho anh ra sao, anh lại phải đi.
Aiz. Cô nhẹ nhàng thở dài một hơi.
“Sao lại thở dài?” Cung Triệt không biết thay quần áo xong đi ra từ khi nào, tới cạnh cô ngồi xuống.
“Không có gì.” Ninh Tiểu Thuần vội vàng khoát tay. Cô với Ngô Kì Vũ có chuyện gút mắc không thể để Cung Triệt biết, nhiều chuyện không bằng bớt đi một chuyện, để anh khỏi hiểu lầm.
“Phải không?” Cung Triệt không tin, nhíu mày nhìn cô.
Ninh Tiểu Thuần bị anh nhìn nên hơi chột dạ, nhưng cô không biết tại sao mình lại chột dạ, cô không làm việc gì trái lương tâm. Cô cố ưỡn ngực, dùng ngữ giọng bình thường: “Em, em đang nghĩ xem có nên mua quà tặng trợ lý Ngô không.”
“À...” Cung Triệt kéo dài giọng, đôi mắt sâu loé tia sáng khó hiểu, anh cười mà như không, nói, “Em thân với trợ lý Ngô lắm à?”
“Mọi người làm việc chung với nhau, quen nhau, có hơi thân chút thôi...” Ninh Tiểu Thuần cẩn thận nhìn anh, cô biết anh là người rất thông minh, nhưng chẳng lẽ anh thần thông quảng đại đến mức biết hết mọi việc ư, biết luôn tình cảm của Ngô Kì Vũ ư?!
“Ừ.” Cung Triệt nghe vậy, chỉ ừ một tiếng.
Anh không tin sao? Trời đất làm chứng, cô không làm chuyện gì có lỗi với anh, cho dù là chuyện trước đây, huống hồ cô với Ngô Kì Vũ là trong sáng, một chút chuyện cũng chẳng xảy ra.
Ninh Tiểu Thuần đứng lên, nói: “Anh muốn ăn bánh pudding không, hôm nay em mua đủ vị hết, cũng ngon lắm, ăn thử nha.” Cô không biết Cung Triệt có thích ăn đồ ngọt hay không, nhưng cô cảm thấy không khí hình như trở nên kì lạ, thế là đổi đề tài, muốn làm không khi sôi động lên.
Cô không chờ Cung Triệt trả lời, định vào phòng bếp, ai ngờ cô chưa bước được nửa bước, đã bị Cung Triệt nắm tay, kéo mạnh lại, cô theo đà ngã vào ngực anh.
“Không ăn.” Cung Triệt chợt nói.
Oh, vậy thì thôi, cô ăn hết. Cô bĩu môi, muốn đứng lên, nhưng Cung Triệt không chịu buông tay. Ninh Tiểu Thuần ngước mắt lên, nghi hoặc nhìn Cung Triệt.
“Ăn em.” Cung Triệt thấy ánh mắt Ninh Tiểu Thuần, cười gian manh, chầm chậm nói.
Ninh Tiểu Thuần nhất thời xấu hổ đỏ mặt, đẩy đẩy n