Viên Viên Bảo Bối Anh Xem Em Chạy Đi Đâu
Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2152 lượt.
nói rất dễ nghe: “Thời gian vừa qua cảm ơn sự giúp đỡ và hợp tác của mọi người... Ở đây quen biết rất nhiều người, có người có lẽ cả đời này cũng sẽ không quên...” Nói xong, ánh mắt anh hình như lướt qua đám đông, ném về nơi vắng vẻ nào đó.
Ánh mắt Ninh Tiểu Thuần và Ngô Kì Vũ đụng nhau trong không trung, cô bất giác nhìn đi chỗ khác. Không biết có phải ảo giác của cô hay không, cô lại cảm thấy anh đặc biệt tìm kiếm hình dáng cô trong đám đông.
“Tuy rằng rất luyến tiếc, nhưng vẫn phải nói tạm biệt, thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn... Cảm ơn mọi người cho tôi hồi ức tốt đẹp, cảm ơn sự tin tưởng của mọi người, mong sau này sẽ hợp tác ăn ý hơn.” Ngô Kì Vũ khẽ gật đầu, đi xuống bục.
Dưới này vang lên từng tràng vỗ tay, thấm đẫm tình cảm lưu luyến không rời...
Lạc Hi Hi đã về bên cạnh Cố Minh Vũ, Ninh Tiểu Thuần lẳng lặng một mình ngồi trong góc uống nước ép, một dáng người chậm rãi đến gần cô, cô ngước lên, thấy Ngô Kì Vũ .
“Hi, đã lâu không gặp.” Ngô Kì Vũ chủ động chào hỏi.
“Phải, đã lâu không gặp.” Ninh Tiểu Thuần đáp, từ sau khi hai người nói rõ, không biết là anh cố ý né tránh hay là thế nào, hai người trong công ty chưa hề gặp mặt. Đặc biệt sau tai nạn, cô chưa đến công ty, càng không có cơ hội gặp lại.
“Tôi ngày mốt phải đi.” Ngô Kì Vũ nhìn thẳng Ninh Tiểu Thuần.
“Ừ...” Ninh Tiểu Thuần suy tư, không biết phải trả lời thế nào, mẩu đối thoại giữa hai người khách sáo mà xa cách, thật khó xử, cô im lặng thật lâu, mới nói ra hai chữ: “Bảo trọng.”
“Trợ lý Ngô.” Giọng nói trầm thấp từ sau truyền đến, ngay sau đó eo Ninh Tiểu Thuần bị hai bàn tay to lớn ôm lấy, Cung Triệt hỏi: “Hai người đang nói chuyện gì vậy?”
“Chỉ tạm biệt, cảm ơn cô Ninh quan tâm từ trước đến nay.” Ngô Kì Vũ nhẹ nhàng cười, hơi cúi người, “Cung tổng, tôi qua bên kia trước.”
“Ừ, được.” Cung Triệt ôn hoà nói, bàn tay vẫn không rời eo Ninh Tiểu Thuần.
“Bảo trọng.” Ngô Kì Vũ nhìn Ninh Tiểu Thuần, thản nhiên nói một tiếng, xoay người bỏ đi.
Ninh Tiểu Thuần nhìn theo hình dáng Ngô Kì Vũ, cúi đầu thở dài, thân hình không tự chủ được dựa vào lòng Cung Triệt.
“Sao vậy, không nỡ hả?” Giọng nói không vui vang bên tai, hơi thở ấm áp phả vào tai cô, ngứa ngáy.
Ninh Tiểu Thuần mở to hai mắt, cố sức tránh khỏi vòm ngực anh, nhảy ra xa. Cô sao lại không cảnh giác vậy, ở đây lại đi dựa vào ngực anh. Cô bỗng chốc xấu hổ không chịu nổi, cúi đầu, che giấu lúng túng.
“Em phải tập quen đi.” Cung Triệt đi tới, cầm tay cô, không cho cô rút ra.
Ninh Tiểu Thuần ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh, đôi mắt đen như hồ không thấy đáy, trong suốt mà lại cất giấu không biết bao nhiêu bí mật, có sức hút như làm cô không cách nào trốn thoát. Cô hít một hơi thật sâu, gật gật đầu.
Yêu nhau, chỉ cần có cơ hội, nhưng có thể ở cùng nhau là cần cơ duyên. Trên con đường bạch đầu giai lão còn lắm trạm kiểm soát phải đi qua, không có dũng khí, không thể đi đến cuối đường.
Ngày thứ nhất trôi qua, một ngày sống chung suôn sẻ, đã qua.
Thời gian sống chung với tổng giám đốc vẫn tiếp tục, tuy rằng bình bình thường thường, không sóng không gió, Ninh Tiểu Thuần lại cảm thấy đôi lúc có chút ngọt ngào trong lòng.
Gần đến cuối năm, công việc chất chồng như núi, Ninh Tiểu Thuần mỗi ngày mải miết làm việc, hận không thể để thời gian một ngày kéo dài, dài nữa, dài mãi. Cô cuối cùng cũng cảm nhận được tiến độ của công ty lớn, áp lực công việc nhiều, hơi chậm một bước, không biết đã thụt lùi hơn người bao nhiêu.
Chính vì cái gọi là người đọ với người thì một mất một còn, thư kí Hứa năng lực làm việc nhanh đến mức làm cô líu lưỡi, hơn nữa chất lượng công việc cao, cô tự thấy xấu hổ, dứt khoát xem thư kí Hứa thành thần tượng mà sùng bái. Xem ra cô chỉ có con đường là chạy thật nhanh mới có thể duy trì tốc độ cùng sánh vai với người khác, mới có thể đứng vững vàng ở nơi này.
Sau đó, cuộc sống bận rộn như nước trôi qua, lơ đãng phát hiện, cuộc sống không ngừng có người đi hoặc đến, nhìn thấy, không nhìn thấy; ghi nhớ, quên lãng. Chính như vậy, một số người dần dần rơi rớt theo năm tháng, tiếp tục lưu luyến cũng chỉ là quá khứ.
Cô và Cung Triệt, từ tình cảm mờ ám đến cảm mến, đến yêu thương nhau, rất không xác định, rất không chân thật. Cô vừa ngọt ngào như ướp mật, vừa lo sợ bất an, sợ hạnh phúc sẽ nháy mắt biến mất không thấy nữa, tất cả sẽ quay về thời điểm ban đầu. Thật ra cô không cần nhiều, cô chỉ muốn, cả đời toàn tâm toàn ý, hai người suốt đời suốt kiếp.
Ninh Tiểu Thuần về văn phòng ngồi, lúc này thư kí Hứa ở đối diện đang nghe điện thoại, sau đó đứng lên, nói với Ninh Tiểu Thuần: “Tiểu Thuần, em thu dọn phòng khách một chút, sẵn đó báo với tổng giám đốc, nói Cung Húc tiên sinh đã về, muốn đến công ty xem xét.”
Hôm nay Cung Triệt ra ngoài bàn chuyện làm ăn, không ở công ty, lúc này Cung Húc tiên sinh đến công ty, phải lập tức call anh về? Cung Húc tiên sinh gì đó này rốt cuộc là ai, cùng họ Cung, vậy là người lớn nhà Cung Triệt sao?
Ninh Tiểu Thuầ