XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342049

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.

Ông lão như được xá tội, nhanh chóng gật đầu cảm ơn. Lúc này nhân viên cứu hộ kiểm tra thang máy xong, không có trục trặc, Cung Triệt với Ninh Tiểu Thuần mới vào lại, lên văn phòng lấy đồ.
Vừa vào văn phòng, điện thoại Cung Triệt liền reo. Anh bấm nghe, người bên kia vội vàng nói: “Boss, sao điện thoại anh không liên lạc được vậy?”
Vừa rồi bị nhốt trong thang máy, nên không nhận được, Cung Triệt hỏi: “Chuyện gì?”
“Hắn đến nhà trọ màu hồng, một giờ sau trở ra, sau đó lái xe đến toà soạn, ở ngoài cửa toà soạn chần chừ một hồi, nhưng cuối cùng không vào, sau đó lái xe về nhà.” Người đó nói.
Toà soạn?! Chẳng lẽ hắn muốn tung chuyện của họ ra?
“Boss, nếu hắn vào đó thật, không có anh ra mặt, tôi hàng tôm tép không làm được gì, chắc không thể ngăn được. Giờ cám ơn trời đất, may hắn chưa vào...” Người kia thì thầm nói không ngừng.
“Cậu tiếp tục theo dõi hắn, cứ thế mà làm.” Cung Triệt nói xong cúp điện thoại.
Xem ra, bây giờ tốt nhất là không để cô về nhà trọ.
Cung Triệt nghe điện thoại xong, nói với Ninh Tiểu Thuần: “Em đi rửa mặt đi.” Ninh Tiểu Thuần sờ sờ mặt, gật gật đầu. Ở trong thang máy lâu như vậy. lớp phấn trang điểm trôi hết, tóc tai bù xù, thật tổn hại bộ mặt thành phố, cô chán nản lao vào toalet.
Ninh Tiểu Thuần sửa soạn lại xong, lúc từ toalet đi ra, thấy Cung Triệt vẫn chưa ra, nên phải vào phòng anh, nhìn quanh nhìn quất, không thấy bóng dáng anh đâu, chỉ nghe tiếng nước ào ào, cô nhìn cánh cửa căn phòng nhỏ bên trong, đoán anh đang ở trong tắm rửa. Cô bỗng nhớ tới lần trước cô và anh làm tình trong đó, mặt đỏ phừng, nhanh chóng thụt lùi. Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe!
Cô ngồi ở bàn chờ Cung Triệt, lúc rảnh rỗi lấy điện thoại ra, thấy ngay hình nền điện thoại, là lúc cô và Lục Tử Hiên còn hẹn hò chụp chung, họ cười tươi như hoa, tốt đẹp biết bao. Giờ lại thành kẻ thù, lại giễu cợt nhường nào. Cô không khỏi cười khổ, nhấn mở khoá điện thoại, xoá sạch mấy tấm hình chướng mắt.
Cô nghĩ rất nhiều chuyện đều như thế, lúc đầu hoà hợp chưa chắc sau cuối yên lành, vốn định nắm tay nhau đến cuối đời, chung sống đến già, mà không nghĩ, anh cầm cung đàn, cắt đi sợi dây đàn của tôi. Aiz, cô thở dài.
“Sao vậy?” Cung Triệt đẩy cửa bước ra.
Ninh Tiểu Thuần ngẩng đầu, thấy Cung Triệt tắm rửa xong, thay bộ đồ khác, tinh thần sảng khoái. “Ưm, không có gì.” Cô lắc đầu, giờ ở đây buồn bã khóc than không có nghĩa lý gì.
“Vậy thì đi thôi.” Cung Triệt nói.
“Vâng.”
Hai người xuống bãi đậu xe, ngồi vào, Cung Triệt vừa cài dây an toàn vừa hỏi: “Giờ nghĩ ra muốn ăn gì chưa?” Bất quá tam, anh hỏi câu này đã ba lần rồi.
“Gì cũng được, em không kén.” Ninh Tiểu Thuần nói, qua lúc đói bụng, giờ lại không muốn ăn gì.
Cung Triệt tự quyết định, nhấn ga, chạy xe về hướng nhà hàng Ý Barbacco. Nhà hàng này nổi tiếng xa gần, có điểm đặc biệt hấp dẫn. Theo yêu cầu của chủ nhà hàng, mời kiến trúc sư CCS thiết kế, buổi tối có thể chuyển thành quán bar, kết quả ra được Barbacco Eno Trattoria hiện giờ. Thiết kế như thế, khiến quán bar này thu hút rất nhiều người trẻ tuổi đến chơi, hưởng thụ bầu không khí thoải mái.
Từ bên ngoài nhìn vào, sẽ thấy không khí và điều kiện nhà hàng đều tốt. Bức tường ngoài chạm trổ hoa văn kim loại màu đen khác thường, cả nhà hàng cho thấy kiểu thiết kế thời thượng, khiêm tốn mà xa hoa. Đi vào nhà hàng, thiết kế bên trong theo thời phục hưng châu Âu, phong cách kiến trúc phát huy tới trình độ cao nhất.
Lúc Cung Triệt và Ninh Tiểu Thuần vào trong, bên trong đã đầy khách, hai người vất vả lắm mới có chỗ ngồi. Người phục vụ dẫn họ đến bàn ngồi, Cung Triệt mở menu, nhìn nhìn, nói với người phục vụ: “Cho tôi một phần thịt nướng thập cẩm Backus. Còn em, muốn ăn gì?” Câu sau là hỏi Ninh Tiểu Thuần.
“Một phần pesto và một phần soup rau, cám ơn.” Ninh Tiểu Thuần đưa lại menu.
“Vâng, xin chờ một lát.” Người phục vụ vừa rời khỏi, Cung Triệt lại gọi lại: “Thêm một vang đỏ, ăn xong hai phần pesto thì đưa tiramisu lên.” Người phục vụ gật đầu, rồi đi.
Lát không phải còn lái xe sao, sao dám uống rượu chứ? Còn nữa, anh ấy cũng thích bánh ngọt à? Ninh Tiểu Thuần nghi ngờ nhìn anh. Cung Triệt thấy ánh mắt cô, cười nói: “Không thích tiramisu?”
Ninh Tiểu Thuần lẹ làng lắc đầu. Sao không thích được, món tiramisu ngon lắm, khiến biết bao nhiêu cô gái bị nó hấp dẫn.
Cung Triệt nhìn đồng hồ, nói: “Ăn cơm xong chắc cũng đến giờ.”
“Ủa, cái gì đến giờ?” Ninh Tiểu Thuần hỏi.
“Giờ Happy,” Cung Triệt cười cười, “Mười giờ chuyển thành bar, đến lúc đó có thể thư giãn rồi.”
Chẳng lẽ anh ấy muốn đi bar à, mai có phải cuối tuần đâu chứ. Ninh Tiểu Thuần rất khó tưởng tượng Cung Triệt là người nghiêm túc cẩn thận như vậy lại thích bar, có điều anh ấy cũng có áp lực nhỉ. Không biết đã thấy ở đâu câu nói thế này: “Đi bar thay vì bảo là hành vi, không bằng bảo nó là cách sống.” Có người thích cách này, nhưng số lần cô đi bar đếm trên đầu ngón tay. Chỉ là trước đây cô thường ra vào Nightclub Đế Đô, cũng xem như là người đã từng ở trong môi trường này, cô trộm bĩu môi. L