Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tinh Khôi Và Nồng Nhiệt

Tác giả: Y Sắc

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.

sau, điện thoại Cung Triệt vang lên, phá vỡ im lặng.
“Alo, chuyện gì?” Cung Triệt đeo tai nghe.
Ninh Tiểu Thuần lẳng lặng ngồi bên cạnh, cô không biết ai gọi tới, cũng không biết họ nói chuyện gì, cô chỉ nghe Cung Triệt nói: “Ừ, làm tốt lắm... theo dõi sát sao nhất cử nhất động của hắn, có gì lập tức báo ngay... Được, cứ vậy đi.”
Sao giống như đang theo dõi tội phạm vậy, Vô gian đạo à? Ninh Tiểu Thuần bĩu môi. Lúc này xe tiến vào bãi đậu xe Hoàn Nghệ, ngừng lại. Cung Triệt cởi dây an toàn, hỏi: “Em muốn lên với anh hay chờ trong xe?”
“Em lên với anh.” Nếu cô ở trong xe Cung Triệt, lỡ có đồng nghiệp nhìn thấy, cô giải thích thế nào đây. Ngược lại, hai người cùng lên mới tốt, dù sao cô là trợ lý của anh, họ cùng ra ngoài mới về.
Hai người đi thang máy dưới bãi đậu xe lên lầu, Cung Triệt nói: “Lát nữa muốn ăn gì?”
Ăn gì hả? Ninh Tiểu Thuần nghĩ nghĩ, định nói “gì cũng được”, bỗng “rầm” thang máy đột nhiên rơi xuống, Ninh Tiểu Thuần loạng choạng, run rẩy, lúc cô ý thức được họ bị “nhốt” trong thang máy, cô đã được người sau lưng ôm lại, lùi sang bên, dựa lưng vào bức vách thang máy ngồi xổm xuống.
Đèn tắt, trong thang máy tối đen, sau đó không động tĩnh. Giọng Cung Triệt trong bóng tối vang lên: “Xem ra chúng ta bị nhốt rồi, đừng sợ, sẽ có người đến cứu chúng ta.” Giọng anh to rõ, bình tĩnh vô cùng, khiến Ninh Tiểu Thuần đang hốt hoảng dần dần an tâm. Cô tin Cung Triệt, có anh bên cạnh sẽ không không sao. Nhưng cô gặp phải tình tiết nhảm xàm thế này, thần xui xẻo khoái cô nhiều quá chừng, cô xong đời rồi.
Cung Triệt thấy thang máy không có dấu hiệu đi xuống tiếp, liền buông Ninh Tiểu Thuần, bước đến ấn phím màu đỏ cứu hộ trong thang máy, chỉ nghe tiếng “tu” “tu”, anh nhấn chừng ba phút, vẫn không có ai đến.
Ninh Tiểu Thuần vội vàng lấy điện thoại di động ra, lại thấy trong này không có sóng, lòng cô lại luống cuống. Cô bước lên gõ cửa kêu cứu, nhưng vẫn không ai đáp lại. Cô gấp gáp níu chặt tay áo Cung Triệt: “Làm sao đây, điện thoại không có sóng, gọi không được, bây giờ không ai phát hiện ra chúng ta, chúng ta không phải bị nhốt luôn trong này chứ?” Nguy hiểm cái là, thang máy dừng lại giữa tầng 4 và tầng 5, không lên không xuống.
Cung Triệt giữ tay cô: “Đừng sợ, bị nhốt trong thang máy phải biết học chờ đợi! Em tỉnh táo trước đã, giữ sức.” Ninh Tiểu Thuần nghe lời anh nói, cố tỉnh táo, trong thang máy ngột ngạt, nếu cô quá nóng nảy, sẽ gây khó thở, cô nhón chân hít thật sâu.
Cung Triệt áp sát cửa, lắng nghe tiếng động bên ngoài. Anh đập cửa, lấy mũi giày đá, nghĩ cách để bên ngoài nghe thấy, lâu lâu còn gõ cửa, thỉnh thoảng nói vài câu đánh lạc hướng chú ý căng thẳng của cô.
“Em đói bụng không, muốn ăn gì đây?” Cung Triệt hỏi lại vấn đề khi nãy.
Ninh Tiểu Thuần làm gì còn lòng dạ nào bàn chuyện ăn uống, cô chỉ tập trung nghĩ cách thoát khỏi cảnh này. Cô lắc đầu, ỉu xìu nói: “Ra ngoài rồi nói.”
“Món Thái thì sao? Hay món Ý?” Cung Triệt tiếp tục hỏi.
Đừng nói chuyện ăn uống nữa mà, bụng cô kêu ọc ọc rồi này. Trời càng tối, cô càng mệt. Hơn nữa, không khí hình như càng lúc càng ít, cô không muốn trả lời, nhắm mắt dựa vách nghỉ ngơi.
Cung Triệt thấy Ninh Tiểu Thuần không nói năng gì, vội vã kêu lên: “Ninh Tiểu Thuần, Ninh Tiểu Thuần...” Anh lấy điện thoại ra làm đèn, thấy cô cuộn tròn trong góc. Có ánh sáng chói mắt rọi tới, Ninh Tiểu Thuần mở mắt, mù mịt nhìn Cung Triệt.
Cung Triệt thấy Ninh Tiểu Thuần đầu ướt mồ hôi, đưa tay lau giúp cô, sau đó lạnh lùng nói: “Không được ngủ!” Nói rồi lôi cô đến cửa, tiếp tục gõ cửa cầu cứu. Vì kêu đã lâu, giọng anh hơi khàn khàn, cổ họng khô khốc, rất khó chịu.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Ninh Tiểu Thuần đã sắp tuyệt vọng, cô dựa vào người Cung Triệt cố đỡ thân thể mềm nhũn của mình. Cô với anh sẽ không chết ở đây chứ?! Chợt ngoài cửa có tiếng động, nghiêng tai nghe kĩ, là tiếng bước chân dồn dập, Cung Triệt vui vẻ, gõ cửa la lên: “Bên trong có người!!”
Người ngoài cửa nói; “Đừng sợ, chúng tôi là nhân viên cứu hộ, vì thang máy kẹt giữa hai tầng, nên chúng tôi phải dùng van tổng, để thang máy lên lầu 5. Mọi người ở trong vịn tay cầm cho chặt, tránh vì khởi động đột ngột mà té.”
“Được.” Cung Triệt mau chóng ôm Ninh Tiểu Thuần đến sát vách, cầm tay vịn.
Thang máy bắt đầu di chuyển, vài giây sau dừng ở lầu 5, mấy nhân viên cứu hộ dùng khoá mở cửa thang máy, kéo cửa ra. Thình lình có ánh sáng chiếu vào trong, Ninh Tiểu Thuần trong thời gian ngắn không thích ứng kịp, phải lấy tay che mắt.
Cung Triệt ôm cô đi ra, thấy một ông lão bỗng nhiên chạy tới, gật đầu cảm ơn mấy nhân viên, sau đó nhanh chóng quay sang hỏi thăm Cung Triệt: “Tổng giám đốc, ngài không việc gì là tốt rồi, làm tôi sợ quá... Vì tôi có việc ra ngoài, nên không nghe tiếng chuông, xin lỗi tổng giám đốc, do tôi lơ là nhiệm vụ...”
Ông lão sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, cứ gật đầu nhận lỗi với Cung Triệt. “Bỏ đi, giờ không sao rồi.” Giờ anh và Ninh Tiểu Thuần đều mệt mỏi, Cung Triệt không muốn lằng nhằng với ông ta, khoát tay cho ông ta đi.


XtGem Forum catalog