Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342064
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.
ầm quây ngực màu trắng xinh đẹp. Cô vuốt nhẹ chiếc váy, lớp vải mềm mịn, thiết kế tuyệt đẹp, mặc vào chắc chắn rất đẹp, haha. Cô đóng hộp lại, chợt nhớ ra một chuyện.
Vậy còn cái bánh sinh nhật cô tính làm thì sao đây? Có làm cũng không có cơ hội tặng, chuyện quan trọng nha, rắc rối gì đâu...
Màn đêm buông xuống, ánh tà dương mỉm cười lần cuối, sương đêm nhẹ nhàng rơi xuống, đôi cánh đêm đen bao trùm mặt đất. Ánh trăng lưỡi liềm đang nhô lên từ đường chân trời, chầm chậm di chuyển trên nền trời thẫm, từ từ dâng lên giữa trời, các vì sao lẳng lặng chớp tắt.
Biệt thự bờ biển Cung gia giăng đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt. Sân vườn rộng rãi sáng rực, nơi nơi đầy hoa tươi và cây cối xanh biếc. Phía tây có một khung đèn pha lê bằng gỗ hình vuông trang nhã theo phong cách cổ xưa, ngọn đèn sáng rực càng làm ngôi biệt thự thêm lộng lẫy. Bãi cỏ xanh biếc ngay ngắn điểm xuyết những bàn tròn thép màu trắng, làm người ta cảm thấy nhẹ nhàng đẹp mắt. Gió biển từ xa thổi đến, trong lành dễ chịu, trong không khí có mùi tanh mằn mặn đặc trưng của biển, càng tăng thêm không khí lãng mạn.
Ninh Tiểu Thuần đến biệt thự đúng giờ, cô xuống xe gật đầu chào tài xế tiểu Ngô, sau đó đi vào. Cô vừa bước vào đã hấp dẫn không ít ánh mắt của mọi người. Cô mặc váy quây ngực màu trắng, chiếc váy như ánh trăng dịu dàng bao phủ thân người nhỏ nhắn của cô, dải đăng ten tinh xảo lót trong tôn thêm đôi chân trắng nõn. Vòng cổ ngọc trai đeo trên cổ, mái tóc đen nhánh búi cao. Tai trái mang hoa tai nho nhỏ, mắt ngọc mày ngài, khuôn mặt cô lộ nụ cười mỉm như có như không.
Thật ra cô có hơi hồi hộp, cô không phải chưa đến nơi đông người, trước kia lúc còn hát ở Đế Đô, cũng phải đối mặt với đủ loại người, nhưng cô đứng trên sân khấu, dưới đấy đông nghìn nghịt hoàn toàn không thấy rõ mặt. Nhưng lần này đèn đuốc sáng trưng, vẻ mặt mọi người cô thấy rất rõ, bọn họ ném ánh mắt đến cô như thật phức tạp, có tán dương, có dò xét.
Cô hít sâu một hơi, cố vờ trấn tĩnh, sắc mặt tự nhiên nhìn xung quanh, thấy những tên tuổi của xã hội thượng lưu nâng ly đi quanh phòng, thảo luận những chủ đề tẻ nhạt. Cô cầm ly vang đỏ từ waiter, chọn nơi vắng vẻ ngồi, khí thế tàn rũ đong đưa ly rượu trong tay.
Ngô Kì Vũ thấy Ninh Tiểu Thuần không trả lời anh, còn trốn ra sau, kì lạ quay hỏi: “Cô đang nhìn gì vậy Tiểu Thuần?”
Ninh Tiểu Thuần bình tĩnh lại, liền đẩy Tươi Mơn Mởn ra sau, kéo anh ta đi, chuyển đến bên kia. Ngô Kì Vũ không hiểu ra sao: “Sao vậy?”
“Không có gì không có gì...” Ninh Tiểu Thuần khoát tay, cười khan nói, “Bên này không khí tốt hơn thì phải...”
“Vậy sao.” Ngô Kì Vũ mặc kệ không khí tốt hay không, tâm tư anh đặt trên người cô gái trước mặt, “Tiểu Thuần, chờ anh được không...”
“Vũ...” Một giọng nữ nũng nịu vang đến, cắt đứt lời Ngô Kì Vũ.
Ngô Kì Vũ vẫn chưa kịp phản ứng, thì một cô gái đã nhào tới, như gấu koala đu trên người anh, cố cọ tới cọ lui. Anh kịp thời lấy thăng bằng nên không bị người từ đâu xông đến làm té ngã, anh gắng tách cô gái đang bám người ra, cau mày: “Dương Vi, không được làm vậy...” Ở nơi đông người phải chú ý chứ, huống chi Tiểu Thuần còn ở ngay đây. Anh nhìn về phía Ninh Tiểu Thuần bằng ánh mắt vô tội, không ngờ Ninh Tiểu Thuần lại cúi đầu không nhìn anh.
“Vũ, chúng ta vẫn luôn thân mật vậy mà!!” Dương Vi hờn dỗi, “Hừ, lúc nãy cậu gọi điện, em lại không tìm được anh, anh bây giờ phải về liền đó.”
“Hồ tổng?! Anh biết rồi.” Ngô Kì Vũ nhìn nhìn Ninh Tiểu Thuần, rồi nói: “Tôi đi gọi điện, xin lỗi không trò chuyện được.”
Ninh Tiểu Thuần gật gật đầu, Ngô Kì Vũ liền rời đi. Dương Vi đứng nguyên đấy bắt đầu quan sát Ninh Tiểu Thuần, cô gái nhìn cô từ đầu đến chân một lượt, nhận thấy da cô ta không trắng bằng mình, ngực không lớn bằng mình, cao không bằng mình, chà chà, quả là không thể so sánh. Lòng tự cao phồng lên, nói khinh miệt: “Nè, hình như tôi gặp cô ở đâu rồi?”
Ninh Tiểu Thuần nghe cô ta nói, ngờ ngợ chỉ chỉ mình. Dương Vi trợn trắng mắt, trước mặt cô ta chỉ có cô, không nói cô ta chả lẽ nói với không khí sao, cô không cần nghe Ninh Tiểu Thuần đáp, tiếp tục hung hăng nói: “Tôi mặc kệ cô là ai, tóm lại không được phép tiếp cận Kì Vũ, anh ấy là của tôi, tình cảm giữa chúng tôi rất sâu đậm, không ai có thể chia rẽ chúng tôi. Khuyên cô đứng gây sự chú ý của anh ấy, có điều...” Cô đi quanh Ninh Tiểu Thuần một vòng, nói: “Với sắc đẹp của cô, vẫn chưa đủ tư cách...”
Con nhỏ này có lộn không vậy, mắt mũi thế nào lại nhìn cô có ý với Tươi Mơn Mởn chứ, ngược lại là Tươi Mơn Mởn tự dâng mình tới cửa, bám lấy cô thì có. Thật ra, nếu nói rằng tình cảm sâu đậm, có phải là nói quá không, chỉ có người không có cảm giác an toàn mới đem tình cảm của mình ra khoe.
Thế giới này, không có vợ chồng không chia tay, chỉ có kẻ phá hoại tình cảm không cố gắng. Kẻ phá hoại khó lòng phòng bị, cô gái này rêu rao chuyện đó với cô thì được gì. Ninh Tiểu Thuần bĩu môi, cô chợt nhớ ra một câu: “Khi có người đang giả ra vẻ, anh cúi đầu. Không phải a