Tác giả: Y Sắc
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342074
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2074 lượt.
n rồi, tôi gởi vào mail của anh, anh kiểm tra đi.”
“Được, cậu chờ chút.” Cung Triệt để điện thoại xuống, chạy qua phòng làm việc.
Ninh Tiểu Thuần nhìn theo Cung Triệt, cảm giác bất an nảy lên trong lòng. Cô không nên can thiệp vào chuyện của anh, nhưng do trong lòng lo lắng, cô cũng đi theo, thấy Cung Triệt mở mail, đang xem hình. Lúc mắt cô thấy người trong hình, cô như bị đông cứng, không thể nhúc nhích.
Người trong hình là cô và anh, là hình ảnh hai người đi dạo siêu thị đêm nay, góc độ chụp vô cùng tốt, đều cho người xem hiểu lầm. Chẳng qua, hình gương mặt Cung Triệt bị người ta làm mờ. Ngoài ra, hình cô hát lúc trước ở Đế Đô, vô cùng rõ nét. Lời nói trong topic rất châm biếm, làm người ta xấu hổ vô cùng.
Cung Triệt thấy Ninh Tiểu Thuần đi tới, giật mình, không biết nên nói gì, cuối cùng cầm điện thoại nói với người bên kia: “Tra được địa chỉ IP không?”
“Tra được, là địa chỉ IP tiệm internet, tôi xem camera trong tiệm, thấy hình như người đó là Lục Tử Hiên.”
Lục Tử Hiên à, chà, xem ra là không muốn từ bỏ ý đồ. Được, mày muốn chơi, tao sẽ chơi đến cùng với mày, không cho mày nếm mùi, mày thật không biết sống chết. Cung Triệt nắm chặt nắm đấm, quyết định.
Vì toà soạn không nhận, Lục Tử Hiên mới chọn cách tung tin lên mạng. Tung tin lên mạng càng tiện lợi, vì có nhiều người xem và có nhiều cách thức xem hơn, điều này càng được nhiều người biết đến, còn có thể tìm được gái đẹp, Lục Tử Hiên đã tính toán rất kĩ lưỡng. Đáng tiếc topic post lên lúc năm giờ sáng, nửa tiếng sau đã bị xoá sạch. Tuy rằng bị xoá, nhưng topic vẫn có hơn ngàn lượt vào xem, nhận gần cả trăm bình luận. Người xem phản ứng sôi nổi, mồm năm miệng mười thảo luận không ngớt.
“Salon! Topic hay, mau đến xem.”
“Mấy người có tin không? Tôi thì tin.”
“Tốc độ nhanh thật.”
“Quạ trên đời con nào chẳng đen, đàn ông trên đời hỏng hết rồi.”
“Ừ, có thể lắm.” Cung Triệt xoa xoa trán, “Em ngủ một lát đi.”
Cô bây giờ làm sao ngủ được đây? “Em muốn về nhà trọ.” Ninh Tiểu Thuần chán nản nói.
“Anh đưa em về.” Cung Triệt vỗ vỗ vai Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần gật đầu, mặc váy áo vào, rửa mặt, đi ra theo Cung Triệt.
Sáng sớm, trời còn tờ mờ sáng, đêm tối đang dần biến mất, ánh sáng tinh mơ từ từ thức tỉnh sau giấc ngủ say. Xa xa sương mù lượn lờ, mọi vật bị phủ một lớp màu trắng ngà mỏng manh, sương trắng nhuộm tất cả thành mông lung mờ ảo.
Xe chạy trên đường, Cung Triệt vừa lái xe vừa nói: “Anh sẽ không để Lục Tử Hiên làm càn, em yên tâm, anh có biện pháp đối phó hắn.” Nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với chính mình.
“Anh tính làm gì?” Ninh Tiểu Thuần có chút lo lắng, Cung Triệt thủ đoạn cứng rắn, cô biết, nếu dồn người vào đường cùng, tức nước vỡ bờ, tình thế sẽ càng thêm nghiêm trọng.
“Hãy tin anh.” Cung Triệt quay lại nhìn mắt Ninh Tiểu Thuần.
Mắt anh sâu thẳm, trong mắt loé tia sáng mê hoặc, hút hồn người. Anh khẽ rủ mắt, lông mi dầy rậm như cánh bướm phủ xuống khuôn mặt tuấn tú. Ninh Tiểu Thuần nhìn anh, gật đầu liên tục. Cô tin anh.
Xe tới nhà trọ màu hồng đã là sáu giờ rưỡi sáng. Một đêm không chợp mắt còn vận động quá độ tinh thần hai người đều mỏi mệt, sắc mặt bơ phờ.
“Chín giờ phải lên xe thật sao?” Cung Triệt hỏi.
“Dạ.” Ninh Tiểu Thuần đáp, sau khi có topic, cô rất lo tình hình ở dưới quê, không biết được mấy người nhìn thấy, cô muốn về nhà xem trước. Dù sao sớm muộn gì cũng phải đối mặt, cô không muốn lo lắng hồi hộp, sống không được yên ổn.
“Để anh đưa em ra nhà ga.” Cung Triệt ngồi xuống ghế salon.
“Anh... anh không về nhà ngủ bù sao?” Ninh Tiểu Thuần thấy thần sắc anh mệt mỏi, ngại anh phải vì cô mà cực nhọc.
“Em thu dọn đồ đạc đi, đừng quan tâm anh.” Cung Triệt nhắm mắt dựa lưng ghế nghỉ ngơi.
Ninh Tiểu Thuần nhìn anh, một dòng nước ấm len vào nơi mềm nhất trong lòng. Cô lấy lại tinh thần, xoay người chuẩn bị tắm rửa, thì điện thoại trong túi vang lên. Cô vừa cầm lên xem, là số nhà gọi tới, cô về nhà mà không nói ba mẹ biết trước, vì muốn cho họ một sự ngạc nhiên. Nhưng sao họ lại gọi sớm vậy, có chuyện gì nhỉ?
Cô nhấn nút nghe, “Alo?”
“Tiểu Thuần, đánh thức con dậy hả?” Tiếng mẹ cô từ bên kia, thân thương ấm áp sưởi ấm lòng cô.
“Không có, con dậy rồi, sớm vậy đã gọi con có gì không mẹ?”
“À, là thế này, bạn trai con sáng nay đến nhà mình.” Bà Ninh cười nói, “Con đó, yêu rồi sao không nói ở nhà biết vậy?”
Bạn trai?! Tia sét giữa trời quang đánh lên người Ninh Tiểu Thuần, cô hoảng sợ mở to mắt, nói không thành lời.
Bà Ninh nói tiếp: “Con không cần mua nhiều đồ, ba mẹ ở nhà không cần gì đâu, bắt người ta mang nhiều đồ tới như vậy, mẹ ngại quá...”
Đầu óc Ninh Tiểu Thuần đông đặc, lời mẹ nói cô không nghe ra được nữa, bạn trai theo lời mẹ là Lục Tử Hiên sao? Hắn làm sao biết nhà cô, hắn muốn làm gì? Tay cô cầm điện thoại bắt đầu run rẩy, suýt làm rớt điện thoại.
Môi cô mấp máy, nhưng không ra tiếng. Móng tay cắm thật sâu vào lòng bàn tay, cô lại không thấy đau. Một lát sau, cô