Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tác giả: Dạ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.

ba mươi tuổi rồi đấy! Ba mươi đấy ạ!”.
Kỉ Hoa Ninh bịt tai, hai tiếng “ba mươi” giống như một cột sóng âm thanh lớn, xuyên thẳng vào màng nhĩ của cô, “Mấy năm nữa thôi, sẽ chẳng còn ai thèm để mắt tới em nữa đâu, tin không? Cứ xem xem, những người ngày xưa theo đuổi em, có phải từng người, từng người một đã lấy vợ, tạo dựng sự nghiệp cả rồi không? Tuy chị thất bại trong hôn nhân, nhưng chị không chùn bước. Chẳng phải em đã từng khuyên chị, ý nghĩa của cuộc đời là đi tìm kiếm hạnh phúc, là sáng tạo hạnh phúc đó sao? Cho nên chị quyết định sẽ tích cực tìm kiếm. Huống hồ, giờ chị đã có con gái ở bên cạnh! Hiện giờ quan hệ giữa chị và Ni­ni rất tốt, mỗi khi nó đi học đều muốn hôn chị rồi mới đi, mỗi khi chị đi làm về…”.
Chấp nhận, những lời này càng nói càng rõ ý đồ khoe con của một bà mẹ lý tưởng.
Nisha ở tận nước Anh cũng nói chuyện với Kỉ Hoa Ninh qua điện thoại video, “Quee­nie, cậu đã giúp chúng tớ đến với nhau, sao cậu lại không thể tự tạo dựng cho bản thân và Lam? Tớ thấy anh ấy rất tốt, vẻ ngoài đẹp trai, tuổi đời lại trẻ… tuy anh ta không biết nấu ăn, nhưng đàn ông có giá trị hay không, không thể nhìn ra được qua việc bếp núc… cứ như Jack ấy, anh ấy rất tuyệt, anh ấy thực sự rất tuyệt vời, anh ấy…”.
Chấp nhận, những lời này càng nói càng cho thấy cảm giác hạnh phúc của một người phụ nữ được đem lại bởi vẻ bề ngoài của người đàn ông, chứ không phải ở bản chất của anh ta.
Chris thì lại thích thêm dầu vào lửa, nói với cô bằng vẻ mặt đáng ghét, “Cái gì? Anh biết em sẽ không vứt anh để lựa chọn cậu ta, đúng không Quee­nie? Xem này, có phải đúng là anh vẫn tốt hơn không?…”.
Tô San không hiểu sao lại có câu nói hay thế này, “Chị không lấy chồng là tốt nhất, đợi thêm đôi năm nữa, đến lúc tôi có thể lấy chồng được, tôi nhất định sẽ nhờ chị làm phù dâu. Ha ha, phù dâu ba mươi tuổi…” Đúng là lòng dạ hiểm ác.
Chấp nhận, cô càng tin tưởng rằng những người này muốn đến để phá bĩnh.
Điều khiến Lâm Tĩnh Lam không thể ngờ tới là, Dương Đổng Lâm nhắn cho anh một tin nhắn trên QQ: Bạn đồng nghiệp, thực lòng chúc anh sớm chiếm lại được trái tim của cô ấy… Còn nữa, không phải khi nào những người gặp nhau cũng có thể đến được với nhau. Vì thế, hãy biết quý trọng hiện tại, biết quý trọng duyên phận không dễ có của tương lai nhé!
Dương Đổng Lâm phải suy nghĩ rất lâu mới quyết định bóp chết những rung động mới manh nha của mình. Từ chỗ còn hoang mang, trốn tránh, cuối cùng cô cũng đã hạ quyết tâm. Vốn dĩ cô không phải là người thích tranh đoạt, càng không phải là người thích bị lôi cuốn vào những mối quan hệ phức tạp, không rõ ràng. Cô tin rằng sẽ có một người, đối tốt với cô chỉ đơn giản vì cô là Dương Đổng Lâm, hạnh phúc mà cô cần thật đơn giản.
Có lẽ con người tên là Dương Đổng Lâm cũng không thật nhất quán nhỉ? Cô nhoẻn miệng cười, rồi tắt máy tính, ánh sáng ngoài cửa sổ thật rực rỡ. Ai nói nhất định cô phải hiểu một người? Đổi lấy một người hiểu cô, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?
Vẻ đẹp của thế giới này là ở chỗ nó không hoàn mỹ. Vả lại có lẽ vì có một số điều còn hối tiếc, cuộc đời của mỗi con người chúng ta mới có thể hoàn chỉnh được.






Sinh trước yêu sau
Đối với người vợ, người chồng ngoài việc là một người tình, còn có thể là người cha, lại có lúc cũng giống như đứa con. Khi bạn mệt mỏi, anh ấy sẽ trở thành cảng tránh gió cho bạn; khi anh ấy mệt mỏi bạn sẽ đem đến cho anh ấy bờ vai mềm mại nhất.
Vào một ngày mấy tháng sau sự kiện cầu hôn, Kỉ Hoa Ninh nhận thấy một điều rất nghiêm trọng là “người bạn tốt” của mình đã khá lâu rồi không đến thăm.
Không, không phải là… có rồi sao… trên thực tế, một người tương đối thông minh trên một số mặt nhưng lại ngốc nghếch lạ thường trong một số mặt khác.
Cầm tờ giấy chứng minh mực đen giấy trắng trên tay, cô ngẩn ngơ ngồi trên ghế. Sao lại có rồi thế này? Lẽ nào là lần đó… thực sự đã kết trái rồi sao? Cô mệt mỏi cất tờ giấy ghi kết quả xét nghiệm và một số giấy tờ liên quan đến công việc cất vào cặp, bước từng bước chậm chạp rời phòng làm việc.
Tuy nhiên cô không kể chuyện này cho bất cứ ai biết. Cô yêu đứa con này, cô yêu cha của đứa bé, nhưng cô không có cách nào thuyết phục được bản thân phải gắn bó ba người lại với nhau thông qua một tờ giấy.
Khi con người ta cố chấp thì cần gì tới lý do?
Gi­ang Viễn Ảnh và Văn Vịnh Tâm thi thoảng cũng có qua lại với nhau. Có lúc là anh đến nhà họ Văn thăm bệnh, có lúc cô gửi cho anh một mẩu tin nhắn, thường thường là một mẩu truyện vui, hoặc là vài lời than thở về cuộc đời. Gi­ang Viễn Ảnh cảm giác không dễ gì mở được cánh cửa trái tim của cô gái này, nhưng dưới vẻ bề ngoài lạnh nhạt của cô là một trái tim nồng nhiệt yêu đời. Anh rất vui khi bệnh tình của cô đã qua cơn nguy khốn, lại còn muốn một lần thử mời cô đi chơi. Mang theo sự phấn chấn, anh lên xe trở về nhà, anh nhớ đến những lời Tạ Khải Đạt nói với anh qua điện thoại, rằng bạn trai của Kỉ Hoa Ninh đã cầu hôn với cô rồi.
Một tiếng than thở không thành lời.