Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tác giả: Dạ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

việc này Tô Mạo không tiện tham gia, Tô San cũng chỉ khoanh tay ngồi một bên vừa ăn vặt, vừa xem đấu nhau.
Kỉ Hoa Ninh cảm thấy nói cứng không xong, chẳng bằng dùng lời mềm mỏng: “Mẹ, mẹ chê Tiểu Lam còn ít tuổi, không thể dựa dẫm, việc này con biết. Nhưng cứ thử nhìn ở các khía cạnh khác, anh ấy cũng có những ưu điểm riêng. Ví như công việc của anh ấy rất tốt, thu nhập cũng…”.
- “Công việc của nó có gì mà tốt?… Không cố định!” Khi mà trong lòng đã có sẵn ý định chê bai một người nào đó, những điểm ngày thường coi là ưu điểm thì nay lại chuyển thành nghịch mắt.
- “Mẹ nghe con nói đi mà. Anh ấy chăm chỉ, không phá phách ở bên ngoài, con rất yên tâm; anh ấy đối với con rất tốt, luôn hết lòng hết dạ với con; điều quan trọng nhất là, chúng con từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, anh ấy rất hiểu con, con nghĩ về điểm này thì những người đàn ông khác không thể có được”.
- “Con khẳng định nó không có khuyết điểm?”
- “Chỉ cần là người, ai là không có khuyết điểm chứ? Đừng nghĩ rằng quen biết bao nhiêu năm như vậy, con và anh cũng có thể cãi nhau được. Chỉ là, con nói là chọn lựa, không đơn giản chỉ là chọn lựa một con người, mà còn là lựa chọn cùng nó đi gây dựng một mối quan hệ biết yêu thương chăm sóc lẫn nhau, có lẽ người phù hợp chỉ có mình anh ấy”.
Gi­ang Vân buồn bã, không nói gì nữa, một lát sau, mới tiếp tục nói: “Mẹ không phải là phong kiến, nếu như không phải là thật sự không phù hợp, mẹ sao lại phản đối quyết liệt đến thế này? Con giờ đã không còn trẻ nữa, đợi đến khi con lớn tuổi hơn chút nữa, cậu ta cũng trưởng thành hơn, con có nghĩ tới không?”.
Kỉ Hoa Ninh không nhịn được, “Những lời lẽ nực cười này mẹ nói sao mà giống dì Lâm thế? Không hổ là chị em tốt! Đương nhiên là con đã nghĩ tới những vấn đề này, con không phải là người bồng bột, mẹ cũng biết điều đó mà. Nếu như sau này… sau này thực sự có một ngày như thế, con nghĩ rằng, chỉ cần bỏ rơi anh ta là xong sao? Con rất độc lập, không phải là loại phụ nữ hoàn toàn dựa dẫm vào đàn ông. Huống hồ, con tin tưởng vào lựa chọn của con, cũng hy vọng mẹ có thể chúc phúc cho chúng con”.
Gi­ang Vân thở dài, lặng lẽ đi về phòng của bà. Tô Mạo nhẹ nhàng vỗ về bờ vai của Kỉ Hoa Ninh an ủi, “Bà ấy không phản đối có nghĩa là cơ bản đồng ý rồi, dượng sẽ khuyên nhủ bà ấy, yên tâm đi, dượng ủng hộ các con”.
Kỉ Hoa Ninh gượng cười, “Vâng, cảm ơn dượng”.
Tô San thấy trận chiến hay ho đã kết thúc, nhảy chân sáo vui mừng trước tai họa của người khác, “Đây là cái giá của việc ăn cỏ non đấy mà”. Bị Kỉ Hoa Ninh xua đuổi, cô ta chạy vội về phòng.
Tuy có khó khăn, nhưng cô tin rằng mẹ cuối cùng sẽ hiểu và ủng hộ cho sự chọn lựa của mình, nhưng con đường này rút cục phải đi mất bao lâu đây? Cô chỉ biết, cô sẽ không hối hận, nhưng đúng là cô rất ít khi nghĩ tới chuyện sau này.
Báo với bề trên chuyện này, đương nhiên không thể quên Kỉ Như Cảnh. Mấy ngày sau họ liền cùng nhau đến gặp ông, Hà Vân Yên thì nhiệt tình như người thân lâu ngày không gặp, Kỉ Như Cảnh lại tỏ vẻ thờ ơ. Sau khi thẳng thắn nói chuyện với ông như đã định, Kỉ Như Cảnh luôn rất tôn trọng lựa chọn của con cái, liền mỉm cười chúc phúc hai người. Khi trở về, bố con nhà họ Kỉ lại nói chuyện qua điện thoại, Kỉ Hoa Ninh lại hỏi bố có phải gần đây gặp chuyện không vừa lòng? Ông thở dài nói thêm vài câu.
Hà Vân Yên là người thích so bì với người khác, thấy đồng nghiệp nhiều đồ đẹp cũng đòi mua cái này cái kia. Kỉ Như Cảnh chỉ là một kỹ sư bình thường, lấy đâu ra tiền để mua cho bà nay là một chiếc túi hàng hiệu, mai là đôi giày đắt tiền…? Khi không tránh khỏi tranh chấp, bà có đạo lý của riêng mình: Khi xưa lúc họ mới kết hôn, cũng từng nghĩ tới việc phải có một đứa con, nhưng lúc đó Kỉ Như Cảnh đã bốn mươi mấy tuổi rồi, thực sự không đủ sức để nuôi một đứa con từ tấm bé đến khi lớn khôn. Làm thế với con cái, với Kỉ Hoa Ninh đều không công bằng. Hà Vân Yên tức giận, nói như vậy thì đối với bà là công bằng sao? Bà cũng là một người đàn bà, lại không có một đứa con của riêng mình!
Một người phụ nữ trẻ trung như bà, phần lớn là phấn đấu vì con cái. Nhưng đối với bà mà nói, Kỉ Như Cảnh thường xuyên đi công tác xa, bà lại không có con cái, bà còn điều gì để chờ đợi đây? Đến lúc muốn kiếm tiền thì bị ngăn trở. Thế là, ngày ngày cãi cọ, đó cũng là điều khó tránh.
- “Trước kia, khi sống cùng với mẹ con, đồ dùng đều hết sức đơn sơ, nếu như không phải là đã cũ hỏng, có lẽ chẳng có thứ nào được như những thứ mà con đang nhìn thấy bây giờ”. Kỉ Như Cảnh thành thật nói trong điện thoại.
- “Bố, bố hối hận sao?”.
Kỉ Như Cảnh dường như đang cười, “Hối hận thì có gì tốt chứ? Con người ta bất cứ lúc nào cũng phải có sự chuẩn bị cho những việc mình làm. Nghe nói mẹ con hiện giờ rất hạnh phúc, như thế bố cũng yên tâm rồi. Bố vừa nói, trong hoàn cảnh chưa đến mức quá xấu, nếu con hối hận, có khi sẽ càng làm mọi việc tồi tệ hơn. Yên tâm đi con gái của bố, khi tất cả qua đi, con sẽ phát hiện được nửa kia của mình cũng đáng yêu. Hạnh phúc của con mới là hạnh phúc của bố”.
Kết thúc cuộc điện thoại