Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tác giả: Dạ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

ôn mặt, từng giọt, từng giọt nước mắt long lanh rơi xuống, giống như khi thủy triều rút đi còn lưu lại trên cát ẩm những viên trân châu rạng ngời.
- “Những vấn đề nảy sinh giữa bọn chị, nhiều việc không thể giải quyết được… Chị cũng không biết cụ thể là vấn đề gì, nó bắt đầu từ lúc nào, nhưng cảm giác đã sai, em có hiểu không? Tiểu Lam? Trái tim chị đau đớn lắm nhưng chị vẫn chống mắt đứng nhìn mọi sự xấu đi, chị không đủ sức để thay đổi… ai mà có thể, chẳng còn cách nào nữa…”.
Cuối cùng cô đã thổ lộ được hết những buồn đau chất chứa đè nặng lên trái tim mình trong thời gi­an qua, cô có thể khóc cho thỏa lòng. Tình yêu đã chết rồi, nhưng trái tim vẫn còn sống, sống trong tủi hờn. Lâm Tĩnh Lam nhẹ nhàng đến gần, cậu đưa tay kéo đầu cô áp vào bộ ngực mỏng manh của mình.
Cậu không biết tại sao mình làm như vậy, chỉ là nước mắt của cô như từng hòn đá nặng rơi xuống ngực cậu, cậu dường như cũng giống như cô – lòng quặn đau. Cậu trách Gi­ang Viễn Ảnh tại sao không thể bao dung một người ngoài mặt lạnh lùng bên trong mềm yếu như Kỉ Hoa Ninh nhiều hơn nữa? Cậu không có cách gì để giúp cô trừ việc để cô nói hết ra những uất ức đau khổ trong lòng, khi những khổ đau đó được nói hết ra, thời gi­an sẽ là phương thuốc hiệu nghiệm dần dần làm cho mọi việc bình thường trở lại.
Một lúc lâu, đợi cho Kỉ Hoa Ninh bình tĩnh trở lại, Lâm Tĩnh Lam mới nhỏ giọng nhẹ nhàng nói:
- “Có lẽ em không hiểu tình yêu là gì? Đau khổ của chị em càng không cách gì chia sẻ được, nhưng chị làm việc như thế em trước sau không thể đồng tình, em nghĩ chuyện tình cảm không nên gây tổn thương cho nhau, càng không nên nghi kỵ, nếu như không còn tình cảm nữa thì tốt hơn là không yêu nữa”.
Một tuần sau, có chuyện khiến người ta kinh ngạc. Tiểu Di không vào học ở trường đại học danh tiếng của thành phố, cô từ bỏ con đường đi mà mình lựa chọn để cùng Gi­ang Viễn Ảnh đến thành phố mà anh sẽ học. Khi nghe được tin này Kỉ Hoa Ninh bật cười, cô cười vì mình trước sau không bằng Tiểu Di. Đều là những người yêu Gi­ang Viễn Ảnh, nhưng đứng trước sự lựa chọn quan trọng lại hoàn toàn phân được hơn thua.
Cô tự cảm thấy mình bình thản trở lại. Tiểu Lam nói rất đúng. Tình yêu của cô có quá nhiều sự chi phối ngay từ lúc ban đầu. Cô quá kiêu ngạo, quá hư vinh, giống như loài chim Khổng Tước tham vọng cả thế giới này đều vần chuyển xoay quanh mình.
Tình yêu vẫn là sự thuần khiết mà bao dung, thế nhưng cô duy nhất chỉ có yêu cầu đòi hỏi. Nếu cô là công chúa, thì Viễn Ảnh cũng là hoàng tử. Họ giống nhau ở chỗ đều kiêu ngạo, đều ưu tú, chẳng người nào chịu lùi một bước. Kết hợp lại với nhau chỉ có thể gây khổ đau cho cả hai. Đợi cho cô hiểu ra thì tất cả đã quá muộn. Cô yêu Gi­ang Viễn Ảnh không bằng Tiểu Di, cô thực sự ngưỡng mộ sự dũng cảm của Tiểu Di.
Nhiệt tình, sôi nổi, lẳng lơ, nồng nhiệt, thậm chí sống để yêu, Tiểu Di thật xứng với danh hiệu Tường vi.
Cô thoải mái, thư thái để cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình. Nhưng vào một ngày cuối hè, Kỉ Như Cảnh và Gi­ang Vân đã gây cho cô một cú sốc lớn.
- “Hoa Ninh con phải bình tĩnh nghe bố mẹ nói, đừng có kinh động”.
Cô còn nhớ như in Kỉ Như Cảnh gọi cô đến với thái độ rất nghiêm túc.
- “Bố và mẹ quyết định sẽ ly hôn”






Tình yêu hồi sinh
Không phải tất cả mọi tình cảm đều trôi đi như mây bay, gió thổi. Tình cảm là thứ lắng đọng, có thứ tình cảm theo sự biến đổi của thời gi­an ngày càng sâu đậm hơn, ngày càng nồng nhiệt hơn.
Cô chăm chú nhìn cha mẹ, nhìn bên phải rồi lại nhìn bên trái. Dường như trước mắt cô hình ảnh cũ hiện về, bố mẹ người này ăn một miếng, người kia ăn một miếng, vui vẻ gọi nhau là ông xã, bà xã, họ nắm lấy tay cô nói rằng ba người sẽ vĩnh viễn bên nhau, không bao giờ rời xa. Cô trân trân nhìn họ, đột nhiên cảm thấy biểu lộ tình cảm của họ lúc ấy thật buồn cười.
Cô không biết nên nói điều gì.
Cái gì đây? Tại sao? Hay là… con không muốn?
Kỳ thực, cô không có ý định truy hỏi nguyên nhân mà chỉ là buột miệng nói ra. Nếu như mọi việc đều có thể nói rõ được thì thế giới này sẽ không có nhiều buồn đau đến như vậy.
- “Bố và mẹ con, con cứ nhìn xem, vài năm gần đây xuất hiện những vấn đề nhỏ” – Kỉ Như Cảnh cẩn trọng đắn đo suy nghĩ từng câu từng chữ.
- “Chúng ta bất đồng quan điểm, tranh cãi, thậm chí là có những lời lẽ xúc phạm nhau. Những điều ấy làm cho những ký ức tốt đẹp về nhau ngày một mất đi”.
- “Cãi vã nhau nhiều lần chúng ta mới nhận ra bản thân tình yêu không còn đầy đặn, đủ sức để bao dung cho nhau, sống với nhau thì không hòa hợp. Chúng ta đều là những người cầu toàn, tuy nhiên cứ tiếp tục sống thế này thì không thể được, nói chuyện nghiêm túc với nhau chúng ta nhận ra tốt hơn hết là kết thúc ở đây, trả tự do cho nhau”.
- “Để chúng ta có thể lưu giữ lại những kỷ niệm tốt đẹp trong lòng, cảm kích trước tấm chân tình cuộc đời hoa niên đã từng trải qua bên nhau”.
Gi­ang Vân tĩnh tâm nói ra hết, Kỉ Như Cảnh nhè nhẹ nắm lấy tay cô.
- “Xin lỗi con yêu! Chúng


Polly po-cket