Tác giả: Dạ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.
hè hôm đó là thời khắc u tối nhất mà Kỉ Hoa Ninh đã từng trải qua. Chuyện cãi vã giữa Kỉ Như Cảnh và Giang Vân ngày càng diễn ra thường xuyên và trở nên nghiêm trọng, từ những chuyện vặt vãnh ngoài đường đều lôi hết về nhà. Vào những lúc như thế Kỉ Hoa Ninh lẳng lặng vào phòng riêng đóng chặt cửa.
Lâm Tĩnh Lam thường xuyên đến nhà cũng không làm cho cuộc chiến giữa bố mẹ cô bớt phần gay gắt. Có những thứ phút chốc đã biến đổi. Việc cỏn con cũng gây ra sự khó chịu, không dễ tha thứ. Nếu như không thể giải quyết mâu thuẫn một cách hợp lý, có thiện chí, thì giống như quả bóng tuyết càng lăn càng phình to ra.
Lâm Tĩnh Lam nhắc Kỉ Hoa Ninh khuyên can bố mẹ mình. Cô đã thử qua mấy lần song đều bị gạt sang một bên, họ nói rằng, cô còn nhỏ chưa hiểu hết chuyện người lớn. Cô ngao ngán, khuyên thế nào đây? Giúp ra làm sao? Ngay cả đến chuyện tình cảm của riêng mình cô còn không giải quyết nổi làm sao xử lý được chuyện tình cảm của bố mẹ. Cô trở nên bàng quan với tất cả, mọi việc chỉ như nhau mà thôi.
Tiểu Di công khai chiến dịch theo đuổi Viễn Ảnh, lần đầu nghe được tin đó cô thật sự hận Tiểu Di nhưng không đủ dũng khí quay lại với anh, càng không cam tâm bó tay đứng nhìn. Dạo này bạn bè Kỉ Hoa Ninh cùng lớp từng nghe thấy hoặc chứng kiến một tin đồn: Sau khi tốt nghiệp, các bạn cùng khóa tụ họp nhau, Tần Di Giang trước mặt mọi người bám riết lấy Giang Viễn Ảnh nhưng kết quả là bị anh từ chối thẳng thừng.
Theo lời người nhìn thấy thuật lại, lúc ở cửa nhà vệ sinh Tần Di Giang không hiểu sao lại ngã lên người Giang Viễn Ảnh giống hệt cảnh tượng Kỉ Hoa Ninh ngất xỉu năm nào. Giang Viễn Ảnh hoảng sợ nhanh chóng đẩy cô ra và nói nhỏ một câu: – “Xin lỗi cậu!” – Đáng lẽ không ai biết việc xảy ra, nhưng ai mà ngờ được lúc này Kỉ Hoa Ninh do uống quá nhiều nên cô đang nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh, nhiều người chứng kiến cảnh đó rỉ tai nhau khúc khích cười, bàn tán.
Sau sự việc đó, có người bạn học đến nhà Kỉ Hoa Ninh chơi đã nhắc lại chuyện này với vẻ tức tối khó chịu: “Con bé Tần Di Giang ấy mình đã sớm nhận ra có tình ý với cậu Giang. Ai cũng nói là không tốt nhưng nó dùng thủ đoạn đó, nó cho rằng học cách của bạn cậu Giang sẽ động lòng ư? Trong buổi lễ tốt nghiệp nó đã không nén nổi tình cảm còn diễn lại trò đó thật làm cho người ta ghê sợ. Tiểu Ninh, đừng bỏ cuộc, trái tim của Giang vẫn thuộc về cậu, bạn chịu nhịn để họ như thế ư? Mọi người đều nói như thế đấy. Tần Di Giang là con hồ ly tinh không biết xấu hổ, tiếng xấu của nó lan khắp cả khóa học. Mình xem ra hôm nay bạn không được vui mới uống nhiều như vậy, bạn nên giữ gìn sức khỏe đi”.
Sau khi người bạn ra về, Kỉ Hoa Ninh uể oải tựa vào đầu giường, lấy tay xé từng miếng vải chiếc váy cô không thích. Lâm Tĩnh Lam mở cửa bước vào, khuôn mặt xinh trai tỏ vẻ nghiêm túc.
- “Những điều các chị vừa nói em nghe hết cả rồi. Chuyện đó có phải do chị gây ra không?”.
Kỉ Hoa Ninh chớp mắt nhìn cậu.
- “Em vừa nói cái gì?”.
Lâm Tĩnh Lam rành rọt trả lời.
- “Chị biết em vừa nói cái gì mà, hình ảnh chị Tần xấu xa, làm cho chị ấy bẽ bàng trước mặt mọi người là do chị làm phải không?”.
Chuyện cô và cậu họ Giang chia tay khiến cậu quan tâm làm cô nghĩ không ra. Bình thường cô tỏ vẻ là người bất cần nhưng sâu thẳm bên trong lại rất yếu đuối. Điều thật lạ là cô rất ít khóc, có chăng chỉ đôi lúc ngẩn ngơ như đang suy nghĩ gì. Nghe qua câu chuyện giữa Tiểu Ninh và người bạn học, Lâm Tĩnh Lam đã hiểu ra Tiểu Ninh đang tính toán điều gì…
Cậu lại không thể hiểu được, cô không chịu chấp nhận người khác, cũng không nghĩ cho thấu đáo được. Dựa vào tính cách của cô, sự việc này dường như do cô gây ra.
Cô nhìn cậu, đột nhiên cất lên tiếng cười lạnh lùng.
- “Là chị làm sao? Ha ha… Tiểu Di, cô ta nói là chị tự nguyện từ bỏ, cô ta muốn cướp anh ấy… Cô ta thật ngông cuồng. Chị không thể để họ ở bên nhau. Có chết chị cũng không muốn nhìn thấy cảnh đó!”.
Đôi lông mày thanh tú của Lâm Tĩnh Lam chợt nhướn lên.
- “Đã vẫn còn yêu Giang… Viễn Ảnh thì việc gì phải bướng bỉnh buông tay? Lẽ nào chị làm như vậy trong lòng sẽ nhẹ bớt nỗi buồn?”.
Từng lời nói của Lâm Tĩnh Lam có vẻ gì đó thật chua chát, cậu không cầm lòng nhìn thấy cô quấy rầy anh chàng họ Giang, càng không muốn thấy cô tỏ vẻ cứng rắn nói cười. Hoa Ninh tuy ác độc song cô thật lòng đối đãi với mọi người giống như từ nhỏ đến giờ cô thường bắt nạt cậu, nói câu nào cũng khó nghe nhưng kỳ thực cô đã giúp cậu rất nhiều việc.
- “Em nói cái gì, đồ tiểu quỷ!” – Kỉ Hoa Ninh cười trông rất khó coi.
- “Em biết gì về cái gọi là tình yêu? Em đã từng chịu đau khổ vì tình yêu chưa? Em có biết tại sao bọn chị không thể làm lại được không?”.
- “Vậy chị nói cho em biết đi vì sao anh chị không thể làm lành lại?”.
Cậu thực sự muốn cô trả lời, theo thói quen cô lấy chiếc gối bông dứ dứ vào mặt cậu.
- “Bởi vì anh ấy muốn đi xa! Không, vì anh ấy không quan tâm tới chị…, cũng không phải… vì Tiểu Di… không, anh ấy không thích Tiểu Di…”, vừa nói nước mắt cô bỗng trào ra lăn dài trên khu