XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tác giả: Dạ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.

ẳng bao giờ ở lại cùng em. Tiền đồ ư! Em hiểu rồi…”.
Gi­ang Viễn Ảnh ngập ngừng.
- “Tiểu Ninh…”.
Ngày tốt nghiệp hôm đó, Tần Di Gi­ang ra mặt theo đuổi Gi­ang Viễn Ảnh, cô hiểu rõ Tiểu Di, người con gái dám yêu dám hận thẳng thắn biểu lộ tình cảm của mình. Sau khi trải qua sự thử thách, mâu thuẫn, tranh luận, cuối cùng cô lựa chọn cách bày tỏ tình cảm công khai của mình bất chấp tất cả ánh mắt xung quanh.
- “Từ lúc nào anh đã bắt đầu che giấu em chuyện của Tiểu Di, bao giờ cũng khăng khăng đi học ở xa” – Giọng nói của Kỉ Hoa Ninh trở nên nghẹn ngào: “Em lúc nào cũng nghĩ rằng, cuối cùng chuyện tình cảm của chúng ta sẽ đi đến đâu?”.
- “Tiểu Ninh! Em là cô gái anh yêu nhất. Nhưng anh không thể làm bố mẹ thất vọng, là họ đã nuôi anh khôn lớn, hơn nữa em cũng không thể đi cùng anh… giống như là anh bắt buộc phải ra đi, cô cũng không thể không giữ anh ở lại”.
Ở thành phố này có trường đại học mà cô thích nhất, có bố mẹ cần cô chăm sóc, càng có rất nhiều kỷ niệm không bao giờ phai nhạt. Trên thế gi­an này không ai có thể ngăn cản tương lai của người khác. Cũng không có ai rời bỏ một người thì không sống nổi, huống hồ họ chỉ là hai người trẻ tuổi lần đầu biết yêu.
- “Cho nên suy đi nghĩ lại… em trở thành người mà anh phải hy sinh có đúng không?”.
- “Dù sau này anh có ở đâu, chúng ta hàng ngày vẫn có thể gọi điện thoại, chat trên mạng, chúng ta…”.
- “Không cần nói nữa” – Kỉ Hoa Ninh ngắt lời anh – “Là em thua rồi. Nếu em là người cuối cùng anh nghĩ tới, em nghĩ, thà em trả lại tự do cho anh còn hơn”.
Hơn nữa, mẹ anh không hề thích cô, điều này có lần anh đã vô tình nói cho cô biết. Cô là con người kiêu ngạo, kiêu ngạo tới chết. Những gì cô muốn thật thuần chất, e rằng làm khó anh khiến anh không thể kham nổi.
Trên đời này điều đau khổ nhất chính là làm khó cho người mình yêu thương, nhưng nếu xét thật kỹ những điều anh nói hiển nhiên không đúng với những gì anh đang nghĩ trong lòng.
-… “Có lẽ chúng ta nên bình tĩnh suy nghĩ một chút”. Gi­ang Viễn Ảnh vốn buột miệng, song lời nói đã thốt ra không thể lấy lại. Những lời khuyên của mẹ lần đó lại văng vẳng bên tai, anh không tránh khỏi dao động. Hơn nữa, vấn đề nảy sinh giữa hai người sớm xuất hiện từ nửa năm trước làm cho anh như cá mắc câu khó giải thích.
Kỉ Hoa Ninh cười buồn. Chia tay có nghĩa tất cả đã hết.
- “Vậy thì tạm biệt anh” – Cô quay người, nước mắt trào ra. Một câu nói tạm biệt bao hàm cả sự kiêu ngạo, cũng là sự lưu luyến. Thế nhưng hai người đều còn quá trẻ, quá kiêu ngạo. Dù cho cô còn lưu luyến thì ngay cả một câu giữ nhau lại cũng chẳng ai cất lên, chỉ có mở to đôi mắt nhìn tình yêu đến rồi tự đi.
Trở về nhà, bắt gặp cảnh bố mẹ chỉ trích và dằn vặt nhau bởi những chuyện vụn vặt. Kỉ Hoa Ninh lẳng lặng bỏ vào phòng riêng, mệt mỏi đóng chặt cửa. Từ khi họ thường xuyên tranh chấp, những lời ngọt ngào yêu thương ngày một ít đi, điều đó không chỉ diễn ra trong một vài năm ngắn ngủi. Thời gi­an thực sự làm cho tình yêu có những diện mạo khác nhau, làm thay đổi hai trái tim yêu thương, không còn giữ được sự cuồng nhiệt như thuở ban đầu.
Vào tuần thứ hai sau khi hồ sơ thi tuyển về trường, Tần Di Gi­ang tìm đến Kỉ Hoa Ninh, đúng lúc cô đang ngồi trong phòng riêng viết nhật ký, nhìn thấy Tiểu Di nhất thời cô không biết biểu lộ tình cảm như thế nào, chỉ qua hơn mười ngày không gặp, giữa họ có cảm giác như những người xa lạ, trước đây họ luôn đi với nhau như hình với bóng, nhưng hiện tại đã xa cách muôn trùng.
- “Có rảnh không? Đi chơi đi!” – Tần Di Gi­ang chủ động nắm tay cô kéo ra ngoài.
Rời khỏi căn phòng u tối ngăn cách với thế giới bên ngoài. Trời đất bao la chan hòa, ánh nắng mặt trời chiếu rọi làm cho người ta không thể mở mắt nhìn thẳng vào nó. Kỉ Hoa Ninh nhận ra Tiểu Di đang mặc chiếc váy liền áo mầu xanh nước biển, thân thể yểu điệu thướt tha khiến người khác phải động lòng. Phóng khoáng thướt tha là mái tóc dài buông xõa, không buộc lên ngay cả trong những ngày hè oi bức, Tiểu Di đeo cặp kính đen hợp mốt giống như các minh tinh nổi tiếng. Kỉ Hoa Ninh nhìn lại mình, cô đang mặc chiếc áo phông ở nhà, quần màu trắng cộng thêm màu da trắng bệch dưới ánh sáng tựa như có thể nhìn xuyên suốt, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tan chảy.
Đúng rồi, đã nhiều ngày cô không ra khỏi nhà. Cô giống như kẻ chiến bại, còn Tiểu Di vẻ mặt luôn rạng ngời, rốt cuộc là thế nào đây?
Cô bỗng nhiên cảm thấy tủi thân, nếu như cô tự khép mình lại liệu có ai sẽ thực sự giúp cô? Gi­ang Viễn Ảnh đã không còn ngó ngàng gì đến cô, Tiểu Di xem ra cũng rất tốt. Trên thế gi­an này dường như chỉ có mình cô, cô ghìm chặt trái tim tổn thương, xếp nó ở một góc khuất tâm hồn.
Nghĩ đến đây cô bất giác ưỡn thẳng lưng đưa tay nắm lấy tay Tiểu Di với thái độ vui vẻ. Hai người sà vào quán trà yên tĩnh, mỗi người lựa chọn một loại đồ uống rồi tìm một bàn trống ngồi xuống.
- “Lần này vào trường K cậu cảm thấy hài lòng chứ?”. Kỉ Hoa Ninh lấy chuyện học hành để mở đầu câu chuyện, nhưng có vẻ câu hỏi đã hơi muộn.
- “Bình thường th