XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tình Muộn - Dạ Vi Lan

Tác giả: Dạ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1884 lượt.

không lạnh nhạt như cô, nói: “Sao lại đã lâu không gặp, mấy năm rồi cậu có biết không? Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Viễn Ảnh đi, Tiểu Di đi, vốn vẫn cho rằng vẫn còn hai chúng ta là bạn bè với nhau, thế nhưng cậu cũng không nói một lời nào mà lẳng lặng bỏ sang Anh!”. Cậu ta nắm chặt tay, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt của Kỉ Hoa Ninh càng ngày càng xám lại: “Mình thật chẳng có cơ hội để hỏi cậu, lẽ nào nguyên nhân là vì Viễn Ảnh, nên cậu mới một thân một mình qua Anh?”.
- “Tạ tiên sinh!”, trước khi vẻ tội lỗi trên mặt cô biến mất, Hoa Ninh đã nhanh chóng thay thế bằng một nụ cười khiến mọi người đều không thể bỏ qua – nụ cười của thiên sứ.
- “Cái gì cơ?”.
- “Ông là người đại diện cho cuộc đàm phán được công ty M cử tới đúng không? Chúng tôi đã đợi ông hơn năm mươi phút rồi, thế thì, bây giờ có thể bắt đầu rồi chứ?”.
Chris nhìn nụ cười lấp lánh trong mắt cô, đột nhiên cảm thấy rùng mình. Người con gái này, tuyệt đối còn đáng sợ hơn cả những gì anh ta tưởng tượng! Thế nhưng, nguyên nhân biến cô ấy thành ra như thế này là gì? Lúc nãy hình như anh ta có nắm được chút ít…
Là vì Viễn Ảnh…
“Viễn Ảnh” ư…
Nguyên nhân là vì người đó mà cô ấy mới vượt mọi trùng khơi để tự lực cánh sinh nơi đất khách quê người; vì người đó, mà cô ấy mãi hướng đôi mắt mình qua sông Cam­bridge, mới gánh chịu tầng tầng lớp lớp đau thương; vì người đó, quá khứ của cô ấy, cách xưng hô của cô ấy, có lẽ là đã nhiều lần không cách nào có thể chạm vào nơi cấm kỵ ấy?
Tất cả đều do nguyên nhân từ cái con người “Viễn Ảnh” ấy! Chris thấy trong họng đang dâng lên cảm giác nghẹn đắng mà khó lòng có thể chế ngự. Tuy anh không biết “Viễn Ảnh” là “quỷ thần” nơi nào, nhưng rõ ràng là đã làm tổn thương cô ấy, mà vết thương còn rất nặng, thời gi­an qua đi vẫn còn hằn sâu một vết sẹo.
Tạ Khải Đạt cũng bị Kỉ Hoa Ninh làm cho sây sẩm và chặn lại bằng một nụ cười mê hồn, anh biết là cô ấy đang giận dữ nên vội vàng bỏ qua sự do thám lúc đầu: “Đúng, đúng vậy, hiện tại mình là mar­ket­ing của công ty M…”. Anh lấy card từ trong túi ra và gửi cho hai người: “Vậy, xin mời bắt đầu!”.
Cuộc đàm phán rất thuận lợi, hai công ty đã thiết lập được quan hệ hợp tác. Sau khi kết thúc Tạ Khải Đạt còn muốn mời Kỉ Hoa Ninh đi ăn, hiển nhiên là có điều muốn nói, nhưng bị Chris gạt đi: “Thật xin lỗi, cô ấy là nhân viên của tôi, mà hiện tại vẫn đang trong giờ làm việc!”.
Tạ Khải Đạt trông theo bóng hai người xa dần: “Tiểu Ninh… Viễn Ảnh đã trở về rồi… không biết có nên cho cậu biết không nữa…”.
Mẫn Na đang xem vô tuyến ở nhà, bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, là Tô San.
- “Na Na, chị của mình trong lần về nhà vừa rồi đã trở nên rất kỳ lạ…”. Tô San kể lại biểu hiện vừa qua cho Mẫn Na nghe, hai người bắt đầu trao đổi qua lại.
- “… Thế là, cô ta cương thì cậu nhu, cô ta nhu thì cậu càng phải nhu hơn. Hàng ngày nên chăm sóc cha mẹ tốt hơn nữa, thành tích của cô ta tốt, thế nên cậu càng phải cố gắng hơn để thu hút mọi sự chú ý về mình, cuối cùng cậu mới mãi mãi là người được gần gũi”. Mẫn Na nói liền một mạch.
- “Mình cũng nghĩ như vậy!”. Tiếng Tô San mềm mại vọng đến qua điện thoại: “Đúng rồi, cậu và anh Lâm thế nào rồi?”.
- “Có thể thế nào? Bọn họ sớm tối có nhau, mình đang chán chết đây này!”. Mẫn Na tự chế nhạo bản thân mình: “Thế nhưng trong hai năm vừa rồi anh ấy cũng đối xử tốt với mình, thỉnh thoảng có mời mình đi ăn”. Cô ấy thực ra có chút buồn phiền nên nói vậy. Ba bốn năm vừa qua, kỳ thực là hai người cũng chỉ dừng lại ở mức tình bạn thân thiết mà thôi, cơ bản là hai con tim không có nhịp đập chung. Thực tại Lâm Tĩnh Lam đang khép kín lòng mình và thật khó để tấn công.
- “Đừng buồn, Na Na. Cậu trẻ hơn chị mình, lại còn xinh đẹp nữa, điều quan trọng là cậu thích anh Lâm thế cơ mà, chị của mình làm sao so sánh được? Ông trời không bao giờ phụ lòng người đâu!”.
- “Ừ, cám ơn San San!”. Mẫn Na xuống giường ra phòng khách thì gặp Mẫn Lạc Lạc tới.
- “Chị”, giống như hồi nhỏ, cô ào vào trong lòng Lạc Lạc.
Mẫn Lạc Lạc ngẩng đầu, khuôn mặt dịu dàng đẹp đẽ không gì sánh được, đôi gò má lộ sắc phấn mịn màng, nhìn có vẻ xấu hổ. Cô nhẹ nhàng xoa đầu Mẫn Na: “Hai mươi tuổi rồi đấy, vẫn còn như trẻ con ấy!”.
Mẫn Na kinh ngạc nhìn cô: “Chị, mặt chị thật hồng hào! Lần này đi công tác ở ngoài, có phải đã gặp vận đào hoa không vậy?”.
Vốn chỉ là một câu đùa, nhưng đã làm cho mặt của Mẫn Lạc Lạc càng thêm đỏ. Mẫn Na hỏi cô đối tượng là ai nhưng bị Mẫn Lạc Lạc ngăn lại ngay: “Không nói cho em đâu!”.
Ha ha, bông thủy tiên kiêu kỳ, cuối cùng cũng biết cách yêu một người hay sao?






Ma lực tình yêu
Mỗi một khoảnh khắc giữa tôi và em đều là những hồi ức không gì sánh bằng. Những điều đó nằm sâu trong tâm hồn mà không một ai có thể cướp đoạt được, có lẽ cả đến khi chết đi rồi cũng chẳng có cách gì để xóa nhòa tất cả.
Công việc của Lâm Vũ Hiên và Lâm Đồng Hạ ở châu Âu phát triển rất thuận lợi, họ còn gửi về cả ảnh đi du lịch của hai người. Đôi vợ chồng