Tác giả: Cao Sơn Vũ Giả
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.
in đó, Giản Tiểu Bạch giật mình: “Anh nói cái gì?”
Hùng Lập Tân ngồi vào sô pha nhìn về phía Tiểu Bạch, ánh mắt bí hiểm một hồi lâu mới nở nụ cười. “Tiểu Bạch, anh muốn nói chính là thân thế của em. Nghe nhé, em có ba có mẹ, ba của em là Bộ Vân, đại ca Lam bang, băng nhóm xã hội đen ở phố người Hoa tại Los Angeles, mẹ là du học sinh người Hoa.”
“Anh đã gặp bọn họ?” Giản Tiểu Bạch căng thẳng nắm chặt tấm chăn.
Cô cảm thấy hô hấp của mình cũng ngưng lại, lần đầu tiên cô biết về ba mẹ mình. Đây là chuyện chưa bao giờ cô dám hy vọng xa vời. “Anh Hùng, bọn họ có khỏe không?”
“Thực bất hạnh là đều qua đời rồi.” Hùng Lập Tân cũng có chút thương cảm.
Mọi người đều lẳng lặng nghe anh ta một lần nữa nói cho Tiểu Bạch nghe.
“Qua đời?” Giản Tiểu Bạch không khỏi có chút cao giọng. “Nói như vậy em vẫn là một cô nhi như trước!”
Lời của cô làm Mạc Tử Bắc có chút chua xót, anh ngồi ở mép giường cầm tay Giản Tiểu Bạch. “Không sao, còn anh. Anh cam đoan sau này sẽ không làm em khổ sở nữa.”
Giản Tiểu Bạch nâng đôi mắt lên chăm chú nhìn anh, đôi mắt anh so với bóng đêm còn sâu nặng hơn, triền miên hơn, nhu tình hơn. Trong con ngươi lóe lên tia dịu dàng sáng lấp lánhm đẹp như sao trên trời đêm tăm tối khiến người ta không thở nổi. Trong mấy giây hai người nhìn nhau ấy, cô thấy trong ánh mắt anh hết sức chân thành, trong lòng cũng kiên định hẳn.
“Mạc Tử Bắc!” Cô chỉ có thể theo bản năng gọi tên anh.
Mạc Tử Bắc chớp chớp mắt an ủi cô. Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau. Hùng Lập Tân nhìn thấy như vậy khóe miệng liền hiện lên một nụ cười vui mừng, cũng cầm tay Lâm Hiểu Tình. Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, Hùng Lập Tân nói tiếp: “Tiểu Bạch em vốn là họ Bộ, mẹ em họ Giản, tên là Giản Nhược Hề, đợi có cơ hội anh sẽ tìm ảnh chụp mẹ em cho em xem.”
“Nhưng mà, nhưng mà sao anh lại biết những chuyện này?” Giản Tiểu Bạch không rõ vì sao cho tới nay anh ta cũng không nói cho cô biết, bảy năm nay anh không nhắc đến một chữ đến hôm nay mới chịu nói ra.
Hùng Lập Tân dường như nhìn ra nghi vấn của cô cười nói: “Chuyện này để về sau mới nói cho em biết là bởi vì cho tới nay em vẫn chưa hề gặp nguy hiểm. Hiện tại nguy hiểm đã đến với em cho nên anh không thể không nói cho mọi người biết chân tướng. Anh nghĩ cho dù anh không nói thì cuối cùng anh Doãn đây cũng sẽ để tập đoàn Hatoyama Nhật Bản điều tra ra. Cho nên anh nói rõ ràng cho mọi người cũng tốt, đở tốn công mọi ngươi tìm lực lượng hùng mạnh đi điều tra, vừa tốn thời gian vừa sức.”
“Ồ!” Doãn Đằng Nhân trợn trắng mắt: “Vậy sao hồi sáng anh không nói?”
“À! Anh không phải đến chiều mới nhận được tin của Thiếu Khanh sao? Mai Thiếu Khanh cũng bị mọi người điều tra ra.” Hùng Lập Tân lắc đầu khóe miệng vẫn tao nhã tươi cười.
“Anh còn cười được, chúng ta hiện tại rất nguy hiểm.” Doãn Đằng Nhân suýt nữa là giẫm chân.
“À! Không sao. Đây là tranh đấu giữa Thanh bang và Lam bang mà bọn họ vừa khéo lại tra ra được Tiểu Bạch là con gái Bộ Vân. Yên tâm đi, bang chủ mới của Lam bang sẽ xử lý tốt chuyện này.”
Hùng Lập Tân an ủi mọi người.
“Bang chủ mới? Là ai?” Doãn Đằng Nhân có chút tò mò.
“Ờ! Đây là bí mật!” Hùng Lập Tân để lại một cái thắt gút.
Doãn Đằng Nhân nghe vậy thì cơn giận lập tức giống nhưu ngồi máy bay trực thăng mà hướng lên trên, nhưng vừa chạm vào ánh mắt sắc bén lạnh như băng của Túc Nhĩ Nhiên anh ta nhất thời lại tụt xuống nửa phần.
“Đừng hỏi, để anh ta nói hết đi.” Túc Nhĩ Nhiên ngăn Doãn Đằng Nhân hỏi quá nhiều.
“Đúng đó, anh Hùng, anh nói hết luôn đi!” Mạc Tử Bắc cũng hiểu nói hết một lần có vẻ tốt hơn.
“Được rồi. Mai Thiếu Khanh trở về là muốn thanh lý môn hộ của Lam bang, đem phản đồ mười lăm năm trước phản bội Lam bang ra xử lý.”
Hùng Lập Tân mới nói đến đó thì dừng lại, Giản Tiểu Bạch nghi hoặc lại nhịn không được mở miệng. “Anh Hùng, anh Thiếu Khanh đi… anh ấy đi thanh lý môn hộ?”
Vì sao lại kéo anh ấy vào? Ôi rối quá đi mất. Giản Tiểu Bạch chỉ nghe mà đã thấy rất choáng váng, rất hỗn loạn, vì sao lại có chuyện của Mai Thiếu Khanh.
“À! Thật ra vừa rồi anh đã nói qua với mọi người. Mai Thiếu Khanh là người mà ba em chỉ định ở bên cạnh bảo vệ em. Mấy năm gần đây anh ta vẫn bảo vệ em, ân tình này thật là đáng quý. Anh từng một lần cho là em sẽ cùng anh ta lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, chưa từng nghĩ năm năm trước giữa chừng lại xuất hiện anh Mạc. Đây là anh không có dự đoán đến.”
“Ờ! Nói như vậy năm năm trước anh đã biết sự tồn tại của tôi?” Mạc Tử Bắc cũng nhịn không được hỏi.
“Chúng tôi đều biết sự tồn tại của anh. Mai Thiếu Khanh biết, tôi cũng biết. Ờ nếu không phải anh cấm dục hơn bốn năm tôi nghĩ anh có khả năng đã bị ám sát.”
Mọi người đều hít vào một hơi. Giản Tiểu Bạch trong lòng cũng cả kinh: “Vì em sao?”
“Đúng vậy!” Hùng Lập Tân thẳng thắn thừa nhận.
Mạc Tử Bắc bất đắc dĩ lắc đầu không biết nên thấy may mắn hay là vinh hạnh.
“À!” Doãn Đằng Nhân rốt cuộc cũng đem tất cả lý lẽ vọi vàng nói rõ ràng: “Tôi biết chân tướng một việc rồi.”
Mọi người cũng không khỏi nhìn anh ta. Mạc