Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 134875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/875 lượt.
n trong lòng cô chỉ lắc lắc cái đầu của mình. Rốt cuộc thì nó vẫn chỉ quấn quýt lấy mẹ mà thôi; cô quay nhìn anh ánh mắt có chút bất đắc dĩ.
Ngôn Bách Nghiêu vẫn không buông ý định, giọng nói đầy mê hoặc :" Bé con ngoan, tay mẹ đau rồi để chú bế được không? Chú thật sự khỏe lắm đấy!", bé con dường như đã động lòng, anh lại tiếp tục :" Hơn nữa chú còn có thể bế con thật cao, thật cao ý, như thế kia kìa --", anh nói xong liền chỉ vào một cặp vợ chồng bên cạnh, ông bố đang bế đứa bé gái trên bả vai, bé gái kia thật sự đang cươi thực ngọt ngào.
Bé con đã thật sự bị tác động bởi anh, không có cự tuyệt lại mà để mặc anh ôm bé vào lòng. Thân thể nhỏ bé và rất mềm mại, lại thoang thoảng mùi sữa, thật sự khiến anh xúc động không thôi. Anh nhẹ nhàng ôm con, rất sợ mình sẽ làm con đau. Đây là con anh, đứa bé này chính là con anh. Thật bé nhỏ nhưng cũng thật thần kỳ! Nhưng sao nó lại bé nhỏ thế này, không đủ tháng đã phải sinh non.
Cô cầm cặp sách của con trong tay, nghiêng đầu nhìn cha con bọn họ đang đy bên cạnh. Lúc này anh bỗng quay đầu, ôn nhu nói :" Cảm ơn em". Từng làn gió nhẹ nhàng thổi qua, lẫn trong tiếng gió là những tiếng cười đùa của bọn trẻ vừa tan trường. Cô bỗng cảm thấy ngơ ngẩn.
Bé con tâm tư vẫn như như làn nước trong, nhưng vẫn có thể cảm nhận được tình cảm của mọi người. Tuy mới gặp Ngôn Bách Nghiêu nhưng đã nhanh chóng thân thiết với anh.
Đến lúc xuống xe, Ngôn Bách Nghiêu vừa mới mở cửa xe ra thì bé con đã giơ hai tay bé nhỏ của mình ra, chờ được anh ôm. Một nụ cười ngây thơ đáng yêu xuất hiện trên môi bé, nói với anh :" Để con cho chú xem những ngôi sao mới của con nhé, có hẳn 5 ngôi sao cơ!". Bé vừa nói vừa khoa tay múa chân thể hiện, thật sự thấy rất tự hào vì phần thưởng của mình. Ngôn Bách Nghiêu cảm thấy thật sự yêu chết mất cử chỉ của bé, liền đặt lên trán một cái thơm nhẹ, nói :" Được".
Bé con kéo anh đến phòng chơi của mình, căn phòng tuy không lớn nhưng lại đầy ắp những món đồ chơi thú vị, được sắp xếp rất có thứ tự, Xen ra Uông Thủy Mạt thật sự rất cưng chiều con. Vừa vào đến phòng bé đã bắt đầu lục khắp cặp sách của mình, tìm tìm kiếm kiếm. Ánh mắt không tự chủ mà cong cong hình lưỡi liềm, lóe lên những tia sáng tinh tinh. Bàn tay bé nhỏ chìa ra trước mặt Ngôn Bách Nghiêu nói :" Chú xem đy, đây là ngôi sao của con đấy. Cô giáo nói con rất thông minh nhé".
Ngôn Bách Nghiêu cũng không che giấu sự khen thưởng của mình :" Gia Hiên của chúng ta thật lợi hại đấy!". Anh chăm chú nhìn những ngôi sao trong cái hòm nhỏ, bên trong thật sự có rất nhiều loại, kinh ngạc hỏi con :" Vì sao con toàn để ngôi sao trong hòm thế?". Những ngôi sao trong hòm thật sự rất đẹp, đủ mọi loại màu sắc thu hút ánh nhìn của người khác. Bé con quay đầu nhìn anh, tủm tỉm cười :" Con muốn bắt chúng rồi đưa cho mẹ!". Một mặt nói một mặt lấy ra trong cặp sách một chiếc thiệp được làm thủ công :" Còn có cái này nữa, sinh nhật mẹ sắp đến rồi".
Anh biết còn chưa đến 2 tuần nữa là tới sinh nhật cô. Trước kia khi hai người còn ở chung thì mỗi dịp sinh nhật chỉ bày biện ăn uống hơn ngày thường 1 chút mà thôi, cô vốn tính luôn tiết kiệm.
Lòng anh cảm thấy một trận mất mát, mình thế này lại muốn tranh giành tình cảm của đứa nhỏ với Tần Mộ Thiên. Anh chỉ biết thở dài, chuẩn bị đứng lên. Bỗng lúc này thấy cái đầu nhỏ của bé con lộ ra ở cửa, nói rất đáng yêu :" Con cũng sẽ thích chú". Vừa nói xong đầu liền rụt vào, giống như là ngượng ngùng vậy. Thật không biết diễn tả thế nào hết được sự đáng yêu này! Ngôn Bách Nghiêu bật cười, tâm tư lại trở nên tốt hơn.
Bước vào nhà ăn thấy bé con đang cố hết sức với lên bàn đấy hộp sữa. Ngôn Bách Nghiêu chạy tới, tiếp nhận tay bé nói :" Muốn uống sữa phải không, để chú giúp".
Uông Thủy Mạt cũng vừa ở trong bếp, mang ra một cái nồi nhỏ, nói :" bé con muốn mời anh uống nước hoa quả", xem ra bé thực thích anh rồi. Có lẽ bởi cùng huyết thống nên bé không có cảm giác xa lạ với anh, mới hơn nửa ngày bên nhau đã trở nên yêu thích anh mất rồi. Theo góc độ tâm lý mà nói thì muốn con phát triển sự nam tính thì tốt nhất vẫn là phải học theo cha.
Anh bật cười hỏi lại :" Phải không?". Bé con dùng cái muỗng nhỏ múc ra từ trong nồi ra rồi đổ vào trong bát, vui vẻ nói :" Thật sự ngon lắm ạ".
Uông Thủy Mạt thản nhiên nói :" Anh đưa bé đy chơi, em nấu cơm đã". Ngôn Bách Nghiêu đang cầm thìa đưa lên miệng cho con uống, nghe thấy vậy liền nói :" Không cần đâu, anh đã gọi điện đặt đồ ăn ở khách sạn rồi, rất nhanh nữa sẽ mang tới". Cô đã bận rộn cả một ngày nên anh không muốn nhìn cô lại phải nấu ăn.
Uông Thủy Mạt lắc đầu cự tuyệt :" Đồ ăn bên ngoài cho rất nhiều loại gia vị, thật sự không tốt đối với sức khỏe của con". Thực ra thì đồ ăn bên ngoài thường không hợp khẩu vị của con lắm.
Bé con đang ăn rất ngon, cũng nói với anh :" Chú cũng uống đy", biểu hiện rất lễ phép. Cô giáo dục con xem ra rất tốt, bé nhưng đã biết cách cư xử rồi. Anh đưa lên miệng uống một ngụm, vị ngọt vừa phải, mang theo vị sữa nồng