Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?
Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1352 lượt.
c mắt không còn thi nhau rơi xuống nữa, cô mím chặt môi, cố gắng kìm chế, mỉm cười lớn tiếng nói: “Con sắp kết hôn với người đàn ông mà con yêu thương nhất, Trình Gia Mĩ sắp kết hôn rồi!”.
Vẻ vui mừng thanh thản hiện rõ trên gương mặt của Vương Nghi, Gia Mĩ cười ngọt ngào: “Tân nương tử, không nên khóc.” Cô vịn vào chiếc xe lăn, cười nói: “Mẹ, con sắp đẩy xe đây, mẹ chuẩn bị nhé.”
Giống như thật, tất cả những điều này, giống như thật vậy. Nhưng chỉ có một mình cô biết, điều này là giả dối, thật mệt… kết hôn? Một giấc mơ xa vời không thể cầu!
Gia Mĩ cầm tờ báo cáo xét nghiệm trên tay, tay cô vẫn còn run rẩy không ngừng, tưởng chừng như không thể thở được. Toàn thân cô vô lực, đầu óc trống rỗng, không nghĩ được gì. Lời của bác sĩ vẫn như vang vọng ong ong trong đầu cô: “Mẹ cháu là người mắc bệnh máu chậm đông giai đoạn cuối, tình hình rất khó kiểm soát, bởi vì bà chỉ cần bị xuất huyết, các khớp xương chảy máu, thì đã đến giai đoạn rất nghiêm trọng, cháu nên chuẩn bị tâm lý. Nếu như máu chảy không ngừng, lập tức đưa vào viện để tiêm chất làm đông máu.”
Viện trưởng cầm tờ kết quả xét nghiệm trong tay, sắc mặt nghiêm trọng: “Bây giờ cháu đã tin chưa? Bệnh của mẹ cháu thật sự đã đến giai đoạn nguy kịch. Thật không dễ để mẹ cháu đi xét nghiệm một lần, cháu nên nhớ, cái gì cũng đều giả vờ không biết.”
‘Tại sao phải giả vờ..”cô ôm lấy ngực, sắc mặt trắng bệch. Nếu như thật sự có thể giả vờ, thì diễn xuất của cô thực tốt.Viện trưởng liếc nhìn cô, khe khẽ thở dài, nói: “Cháu về trước đi, nếu có tình hình gì thì thông báo. cho ta biết.”
Cô giống như si đần, giống như ngốc nghếch, chỉ biết ngồi thừ ra trên chiếc ghế trong hành lang. Rõ ràng biết là không thể khóc, nhưng nước mắt cứ thi nhau tuôn xuống, giống như chảy mãi không ngừng, vĩnh viễn không bao giờ kết thúc. Cô đau khổ ôm lấy đầu: “Không thể khóc, không nên khóc…”
Cô lặng lẽ nhắm mắt, ngẩng đầu, có lẽ là chỉ như vậy nước mắt mới có thể ngừng rơi. Có tiếng giầy cao gót bước lạch cạch dưới sàn tiên đến gần phía cô, tiếng của Hách phu nhân lạnh lùng, nghiêm nghị: “Chúng ta nói chuyện với nhau được chứ?”.
Gia Mĩ giật mình mở trừng hai mắt, hốt hoảng nhìn người phụ nữ cao quý đang đứng trước mặt cô, người mà trước đây cô chỉ thấy trên báo, trên ti vi, thì ra, ở ngoài bà còn cao quý sang trọng hơn nhiều, giống như một nữ thần vậy.
Thật buồn cười, cao quý như bà ấy, vậy mà lại đích thân đến tìm cô. Gia Mĩ đứng dậy, lạnh lùng nói: “Chúng ta chẳng có chuyện gì để nói với nhau cả.” Hách phu nhân vội cầm lấy cánh tay cô nói: “Chúng ta cần phải nói chuyện một lát.”
Sắc mặt Gia Mĩ lạnh băng như tuyết mùa đông, giọng nói càng lạnh: “Giống như một vở kịch trên ti vi vậy, cầm một ít tiền, rồi bảo cháu cuốn xéo đi, hay là… bảo với cháu, anh ấy vĩnh viễn không bao giờ muốn gặp cháu nữa?” Trong mắt cô vẫn phủ một màu u ám: “Cháu nói để cô biết, những điều cô chuẩn bị nói với cháu, tất cả cháu đều không muốn nghe”
Hách phu nhân mặt không đổi sắc, càng nắm chặt tay cô hơn, nghiêm giọng lặp lại một lần: “Chúng ta nói chuyện.”
Sắc mặt Gia Mĩ không bộc lộ chút cảm xúc gì, không lên tiếng nữa, cô đi theo bà ta ra khỏi viện, lên xe. Xe chạy thật nhanh, giống như bay. Xe dừng ở điểm nào cô không biết, cũng không muốn biết. Hách phu nhân uể oải: “Hách Gia Tuấn bây giờ ở Hồng Kông làm loạn lên, chỉ muốn đòi về.”
Gia Mĩ cúi đầu, không muốn nghe, nhưng trong ý thức lại muốn biết tất cả những gì liên quan đến anh ấy. Hách phu nhân yếu ớt nói: “Ta biết các cháu nhất định sẽ đi Hồng Kông cho nên đã nói rõ tình hình với ông nội của Gia Tuấn, cho dù cháu hận ta, nhưng… với việc này thì ai cũng đều làm như vậy.” Hách phu nhân đưa mắt nhìn cô, thấy cô không nói gì, tiếp tục nói: “Ta từ trước đến giờ không ghét bỏ cháu vì cháu nghèo, nhưng bệnh máu chậm đông, thật sự là không thể được… cho dù Gia Tuấn có biết, cũng không thể làm loạn lên để đòi ở cùng cháu được,”
“Cô điều gì cũng không biết” Gia Mĩ đột nhiên cất tiếng, ngước mắt nhìn Hách phu nhân chằm chằm: “Là mẹ của Gia Tuấn, cô đã thất bại rồi. Cô không biết điều Gia Tuấn cần là cái gì, anh ấy từ nhỏ đến lớn, chỉ cần vui vẻ, người bên cạnh vui vẻ, tất cả mọi người đều vui vẻ.” Gia Mĩ ngừng lại một chút, rồi lại nói từng chữ từng chữ một: “Nhưng mọi người? Mọi người có thể cho anh ấy niềm vui? Chính sự nuông chiều vô hạn đã làm cho tính cách của anh ấy trở thành như vậy, không thể sẻ chia, tâm sự với người khác, động một tí là kêu gào la hét, giống như thiên hạ này chỉ có một mình anh ấy là độc tôn vậy. Ngày ngày lấy việc trêu chọc, chòng ghẹo người khác làm niềm vui của mình…”.
Hách phu nhân không ngờ cô có thể nói những lời như vậy, bất giác hoảng hốt trả lời: “Nó từ trước đên giờ rất vui vẻ mà.”
“Thật vậy sao?” Gia Mĩ lạnh lùng hỏi lại.
“Con trai của ta, đương nhiên ta phải biết chứ.” Hách phu nhân nổi giận đùng đùng, không cam tâm nói: “Về điều này, không đến lượt cháu phải đến giáo huấn ta.”
“Cháu không có tư cách gì để giáo huấn cô cả, cháu chi nói sự thật/’ Sắc mặt Gia Mĩ càng trở nên u