Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341351
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1351 lượt.
o; “Không cần phải lo lắng, em không ghét anh.” Anh nói mà như khóc vậy: “Nhưng, không được… anh cảm thấy, tất cả đều không được… vệ sĩ luôn bên cạnh anh, dùng hết ba mươi sáu kế cũng không thể nào thoát được bọn họ, phải làm thế nào bây giờ? Hình như anh sắp bị bắt đính hôn rồi, phải làm thế nào bây giờ…?”
Trong miệng cô cảm thấy có vị tanh tanh, như máu từ lồng ngực đang trào lên vậy, cuồn cuộn như sóng biển. Giọng cô run rẩy: “Đừng lo lắng, vẫn còn kế thứ ba mươi bảy…”
Giọng của anh cũng run rẩy kịch liệt: “Kế ba mươi bảy là cái gì?” Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nói: “Thuận theo tự nhiên.” Anh thực khó để cất lời, giọng nói vô cùng buồn bã: “Không được… anh không thể thuận theo tự nhiên được… anh không muốn kết hôn với người khác…”
Khăn giấy hình như đã dùng hết rồi, cô vừa lau nước mắt vừa nói: “Chẳng vấn đề gì cả, thực sự chẳng có vấn đề gì. Anh ngoan ngoãn cùng với người khác kết hôn, chúng ta vẫn có thể ở bên nhau cơ mà… nếu như anh thật lòng thích em, chúng ta vẫn có thể làm bạn của nhau, điều ấy rất tốt mà.”
Anh khóc không thành tiếng: “Anh không muốn làm bạn… giờ đây anh chỉ muốn gặp em… anh rất nhớ em, anh nhớ em sắp phát điên lên rồi.”
Cô đau khổ chau mày, giống như có hàng ngàn nhát dao đâm tới tấp lên người cô vậy. Cô run rẩy nói: “Xin lỗi anh…” anh nói: “Anh yêu em…” cơ hồ như đồng thời lên tiếng. Cô sững người, hoảng hốt chỉ có thể gác máy thật nhanh. Cô ôm lấy ngực, thở thật sâu, tất cả đều chưa nghe thấy… điều gì cô cũng chưa nghe thấy.
Nhưng, ba chữ ấy, thực rõ ràng, giống như quỷ chú, cứ vang lên bên tai cô. Lại giống như tiếng Phạn trên trời, liên tục vang lên. Cả người cô đờ đẫn, giống như lạc vào trong cảnh mộng, đầu óc trái tim, tất cả đểu trống rỗng. Duy chi có ba chữ ấy là in dấu. Giống như khắc vào tâm can, làm cách nào cũng không xóa đi được, làm thế nào cũng không gạt đi được.
Cô gắng gượng ôm lấy cơ thể đang run lên bần bật của mình, vừa khóc vừa tự hỏi: “Rốt cuộc phải làm thế nào mới được… phải làm thế nào… mới được…?”
“Nhưng…”
“Nhưng…” Gia Mĩ nức nở khóc òa, cắt ngang lời của cô: “Bởi vì mẹ hy vọng con không biết cho nên con đã giả vờ không biết. Hãy dừng lại ở đây, coi như là bất hạnh đi, con cũng mỉm cười hài lòng, mỉm cười tự nói với chính mình, chỉ là mẹ đi đến một nơi nào khác mà thôi… ” Cô run rẩy không nói nên lời: “Như vậy… đối với con có công bằng không… mẹ như vậy…có thực sự công bằng đôi với con không…? Có phải chỉ có như vậy, trái tim con mới thôi đau đớn không…? Có phải chỉ có như vậy… con mới thôi không nhớ đến mẹ…”
Viện trưởng an ủi cô: “Gia Mĩ, từ trước đến giờ, bà ấy luôn nghĩ cho cháu. Lần này, cháu nên để cho bà ấy an lòng mà đi, thanh thản mà đi, không vướng bận.” Gia Mĩ toàn thân cứng đờ, thở khó khăn: “Cháu sẽ làm như vậy, cháu nhất định sẽ làm như vậy… bởi vì yêu… bởi vì yêu một người, cho nên, cho nên những gì bất hạnh nhất cũng không muốn để cho người ấy biết…”Cô ôm chặt lấy chính mình, ánh mắt mơ màng giống như một đứa trẻ: “Như thế này mới là yêu”. Trái tim cô vụn vỡ: “Như thế này mới là yêu, không phải hay sao…?”
Viện trưởng nói: “Thực ra, có thể để cha của cháu đến gặp bà ấy…”
“Cha…” Gia Mĩ khóc hu hu, rút điện thoại từ trong túi quần ra, ngón tay run run ấn nút. Tiếng đổ chuông ở đầu bên kia chói cả tai, phải rất lâu sau mới có người nghe điện. Trình Minh Lãng sung sướng đến phát điên, nói: “Gia Mĩ, là con phải không? Con cuối cùng cũng chịu nhận ta rồi à.”
Gia Mĩ mím chặt môi, nước mắt rơi càng nhiều, nhưng cô cố gắng bình tĩnh nói: “Ông giờ đang ở đâu vậy?” Trình Minh Lãng cười ha ha, niềm sung sướng trong lòng tràn đầy tựa hồ như muốn tràn cả ra ngoài, hắn nói: “Gia Mĩ, mẹ kế của con sinh em bé, ta hiện giờ đang ở bệnh viện trung tâm thành phố… thật là vui mừng, già rồi mà vẫn sinh được con trai. Gia Mĩ, con có em trai rồi.”
Cô mím chặt môi, run run hỏi: “Mẹ kế? Em trai?” Hắn nói: “Gia Mĩ, lát nữa ta sẽ gọi điện thoại lại cho con, bây giờ ta phải đi chăm mẹ kế của con đã.”
Điện thoại ở đầu bên kia ngắt máy, chỉ còn tiếng tút tút, thanh âm lớn quá mức, cứ xoáy vào tim cô, giống như rắn độc chiếm đoạt sạch sẽ từng tấc từng tấc trên cơ thể cô rồi mới thôi. Hai mắt cô mở trừng, giống như muốn tóe lửa.
Viện trưởng như đã hiểu rõ, chỉ nói: “Ông ấy bận thì thôi.”
Gương mặt cô vô cùng giận dữ, tiếng của cô run run hỏi: “Khoa sản ở tầng mây?”.
Viện trưởng ngẩn người, nói: “Hình như ở lầu dưới.”
Cô đột nhiên cười đau khổ nói: “Mẹ ta sắp chết, mẹ kế lại sinh con trai..” Nước mắt cô tràn ra như suối, nghiến chặt răng: “Mẹ ta ở lầu trên sắp chết, mẹ kế ở lầu dưới sinh con trai… ta ở lầu trên nhìn mẹ chết, còn người đàn ông ấy… ở lầu dưới vui sướng như điên vì được làm cha…”
Cô túm lấy ngực, quỳ xuống đất, cả người như sắp sụp đổ. Cô mê man hỗn loạn quỳ dưới đất, trái tim quặn thắt từng hồi… Trong lòng cô đau thương hoảng hốt, hai cánh tay ghì chặt lấy chính mình, không có sự giúp đỡ giống như một đứa trẻ.
Gia Mĩ q