XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341348

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1348 lượt.

uỳ trên đất, tóc xõa tung, dính vào trong quần áo, trơ trọi lộ ra một gương mặt gầy gò. Sắc mặt cô lạnh lẽo tối tăm, trắng bệch như cắt không còn giọt máu, chỉ có hai con mắt cố gắng mở to. Cô nhìn chằm chằm vào phòng bệnh đối diện, bác sĩ và y tá hiểu chuyện, thỉnh thoảng đi qua lại an ủi cô vài câu. Nhưng cô vẫn đờ đẫn thẫn thờ, giống như một khúc gỗ, chỉ ngẩn ngơ ngơ ngẩn, chẳng có một chút xúc cảm gì.
Viện trưởng từ trong phòng bệnh bước ra nói: “Đã qua cơn nguy kịch, nhưng tình hình vẫn không lạc quan.” Rồi chỉ vào bên trong nói: “Nhân lúc bà ấy đang ngủ, cháu vào thăm bà ấy một lát.”
Cô đứng dậy, chân chẳng biết đã tê cứng từ lúc nào rồi, cô gắng sức đá đá chân mấy cái rồi mới từ từ bước vào trong.
Cô mơ mơ hồ hồ, cả người giống như chẳng có linh hồn ánh mắt đờ đẫn. Viện trưởng đẩy nhẹ cửa, đỡ cô bước nhẹ ra ngoài, sắc mặt mẹ cô nhợt nhạt, hai mắt trũng sâu, chiếc chăn mỏng màu trắng đắp hờ trên người, càng làm lộ rõ vẻ gầy guộc của bà. Mắt cô nhìn chăm chú không rời khỏi người mẹ đang nằm trên giường, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Như là có giác quan thứ sáu vậy, Vương Nghi bỗng nhiên mở trừng hai mắt. Gia Mĩ thấy vậy, vội vàng quỳ thụp xuống, ngồi bệt xuống đất. Viện trưởng giật thót mình, khẽ cười hỏi: “Sao lại tỉnh vậy?” Vương Nghi ho dữ dội mấy cái, cất tiếng yếu ớt: “Gia Mĩ… có đến bệnh viện thăm tôi không? Nếu như phát hiện tôi không có ở đó thì làm thế nào? Có lẽ tôi phải về thôi.”
Viện trưởng cười khó khăn, giọng nghẹn ngào nói: “Không việc gì, cô ấy gọi điện thoại đến nói mấy hôm nay phải chuẩn bị cho việc kết hôn nên tạm thời không thể đi thăm bà được.” Vương Nghi khẽ thở phào, mỉm cười nói: “Gia Mĩ của tôi, cuối cùng cũng sắp kết hôn rồi.”
Viện trưởng gật đầu phụ họa: “Cho nên bà phải tiếp tục kiên trì, Gia Mĩ… sắp kết hôn rồi.”
Vương Nghi khẽ cười nói: “Tôi cuối cùng cũng không còn gì vướng bận nữa…” Vương Nghi đột nhiên nắm lấy tay viện trưởng, khẩn nài nói: “Đừng nói với nó, xin ông đừng nói với nó sự thật, nếu như tôi chết, thì ông hãy nói với nó, tôi đã tự bỏ đi rồi, tìm không thấy…”
Trong mắt viện trưởng, nước mắt đầy tràn: “Được, tôi biết phải làm thế nào, bà yên tâm.”
Sàn nhà lạnh buốt, cái lạnh ấy giống như có vô vàn những viên đá nhỏ vụn vỡ thông qua huyết quản, đâm chọc vào khắp nơi trên thân thể cô. Cô đau đớn không thể chế ngự bịt lấy miệng, bịt thật chặt. Cứ ngõ trái tim đau đến mức đã rơi mất rồi, kết thành băng, giống như nước đọng, giống như cỏ khô. Nhưng vì sao…giờ đây lại còn đau như vậy, đau đến mức sống không bằng chết.
Vương Nghi đột nghiên khóc thành tiếng: “Gia Mĩ…mẹ rất nhớ con…nhưng không thể… mẹ không thể nhận con, không thể để cho con biết được rất nhiều sự thật.. Mẹ… nhìn con khóc, trong lòng vô cùng đau đớn… nhưng làm sao bây giờ, mẹ thật sự không thể nhận con, không thể khiến con áy náy, không thể khiến con tự trách mình… mẹ thà một mình mang theo bí mật ấy mà chết đi… cũng không muốn nhìn thấy con đau lòng.”
Gia Mĩ cắn thật chặt vào tay mình, chỉ có như vậy mới có thể làm cho cô không khóc thành tiếng. Vương Nghi ôm lấy ngực, hơi thở đã mỏng manh như sợi tóc: “Gia Mĩ… con gái của ta… Gia Mĩ của ta… nhất định phải hạnh phúc…”
Viện trưởng nước mắt như mưa, liếc nhìn Gia Mĩ đang ngồi dưới đất, nói với Vương Nghi: “Bà hãy nghỉ ngơi cho tốt… nhất định có thể tiếp tục chống đỡ… đừng nghĩ ngợi nhiều nữa.” Vương Nghi gắng sức túm lấy tay viện trưởng, trong ánh mắt đột nhiên có những tia sáng rực rỡ: “Đến lúc ấy, hãy mang tro cốt của tôi đi dự hôn lễ của Gia Mĩ, tôi cần phải đi xem đám cưới của con gái tôi. Xem con gái tôi mặc áo cưới trông như thế nào, nhất định là rất đẹp.. ” Viện trưởng chỉ biết gật đầu, khóc không kiềm chế được.
Dường như không khí hơi loãng, Gia Mĩ cố gắng hít thở Bàn tay bị cắt bật cả máu, máu hòa lẫn với nước mắt chảy cả vào trong miệng. Nhưng, làm thế nào bây giờ, trái tim, còn đau không thể khống chế; chỉ muốn dùng hết sức để gào lên, thảm thiết. Vương Nghi cúi gập người xuống ôm lấy bụng, lớn tiếng kêu gào. Viện trưởng vội vàng ấn công tắc bác sĩ một lát sau mới chạy qua.






Gia Mĩ lộn một vòng bò ra khỏi cửa, rút đến chân tường sắc mặt chẳng chút biểu cảm, chỉ mở trừng mắt, cố gắng nhìn. Toàn thân cô tê cứng, lạnh cóng run cầm cập.
Không lâu sau bác sĩ bước vào, ông nói vói cô: “Ta rất xin lỗi, hi vọng cô có thể kiềm chế đau thương”. Ngón tay cô giống như sắt, ôm chặt lấy người mình, cô không thể chế ngự run lẩy bẩy, chân giống như bị dán chặt xuống đất, không thể cử động. Thân thể cô cũng như đã bị hút hết trống rỗng, một chút khí lực cũng không còn, đến cả một chút sức lực để đứng cũng không còn.
Cô hoàn toàn ngây dại, hoàn toàn đờ đẫn, hoàn toàn si ngốc.. .dường như có vô số bộc phá nổ bên tai, cả người cô giống như đã bị nổ tan thành muôn mảnh, bắn tung khắp bốn bên. Cả trời đất cũng như đổ sập.
Cô đột nhiên dùng toàn lực đứng dậy, lao thẳng ra cửa chạy. Cô giống như bị điên vậy, đau khổ lao xuống lầu dưới tìm từng phòng