pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1343 lượt.

.
Trên đường, dòng người đua nhau chen chúc, đông đúc, giống như một bát nước đầy sóng sánh, đầy đến nỗi sắp tràn bớt ra ngoài. Gia Mĩ cảm thấy chật chội, Hách Gia Tuấn có chút đắc ý, túm lấy tay cô, nói: “Em phải nắm chặt lấy.” Gia Mĩ không vui nói: “Vì sao anh không lái xe đi?” Anh nói: “Lái xe rồi anh làm sao có thể đường hoàng dắt tay em như thế này?”.
Âm thanh ở cửa hàng điện thoại bên đường mở cực lớn, ầm ầm vang dội, dường như muốn làm cho mọi người đi ngang qua đều u mê đi. Cô không nghe thấy, liền lớn tiếng hỏi: “Anh nói cái gì?” Hách Gia Tuấn nói: “Không có gì, chỉ muốn hỏi em vừa nãy ăn có no hay không”. Cô cố gắng nói to: “Chúng ta về nhà nhé, không đi dạo nữa.” Anh không chịu, khăng khăng ngang bướng túm chặt tay cô kéo về phía trước.
Cô cả người mệt mỏi, để mặc anh kéo cô đi. Cô thích cảm giác này, chỉ có bàn tay có thể nắm chặt lấy cô, như thể có thể chết cũng không buông tay. Đột nhiên anh quay đầu lại, trong ánh mắt thoáng nét cười: “Có một cuộc thi hôn, chúng ta đi xem xem.” Cô đầy vẻ cảnh giác: “Anh muốn làm gì đấy?” Anh dùng hết sức kéo cô đi: “Chỉ là đi xem thôi mà.”
Cô liếc mắt nhìn phía trước mặt, phía bên dưới sân khấu là một đám người vây quanh, đây rõ ràng là một chiêu quảng cáo của siêu thị mới khai trương, trong chiêu quảng cáo này ghi rõ, ai là quán quân của cuộc thi hôn thì có thể dành được một chiếc nhẫn vàng, quà tặng chẳng phải là rất hậu hĩnh sao…
Ở trên sân khấu người dẫn chương trình nói: “Đây là lần cuối cùng, còn có người nào muốn tham gia không ạ, như vậy thì ở trên sân khấu sẽ có mười đôi tình nhân bắt đầu thi đấu. Cơ hội hiếm có, được tặng một chiếc nhẫn, có còn ai muốn tham gia không ạ? Ai muốn tham gia thì khẩn trương đăng ký.”
Hách Gia Tuấn đột nhiên giơ cao tay, lớn tiếng nói: “Chúng tôi.” Gia Mĩ ngẩn người ra, mắt tròn mắt dẹt, vội kéo tay anh xuống: “Gia Tuấn, anh nghĩ xem, chỉ là một chiếc nhẫn thôi mà. Nếu như mà để phóng viên chụp ảnh được, thì chẳng hay ho gì. Sẽ ảnh hưởng rất lớn đến gia tộc anh đấy.” Hách Gia Tuấn nói: “Ai dà, làm sao mà vừa kéo gặp để chụp được hình, đi nào.”
Người dẫn chương trình cười nói: “Được, có mười một đôi tình nhân tham gia.” Gia Mĩ lo lắng giống như con kiến ở trên miệng nồi nóng: “Gia Tuấn, là thi hôn đấy, hôn nhau trước bàn dân thiên hạ.” Anh quay đầu lại cười: “Anh biết.” Anh thấy cô không chịu đi, liền dứt khoát bế cô lên.
Cô vẫn không từ bỏ khuyên anh: “Gia Tuấn, anh đã đính hôn rồi, nếu như để vị hôn thê của anh biết được, cô ấy nhất định sẽ không vui.” Anh nghiêm mặt lại: “Bây giờ là thời đại nào rồi, đính hôn chứ không phải là kết hôn, em sợ cái gì? Đính hôn rồi cũng có thể hủy hôn mà, những việc như thế đầy ra.”
“Nhưng, anh cũng phải nghĩ cho cô ấy, còn mẹ anh, còn ông nội anh nữa.” Trong lòng cô có chút chấn động, nhưng vẫn không dừng lại, mà cứ lải nhải trong lòng anh, anh lạnh lùng nói: “Em nói xong chưa? Lúc đó, tất cả mọi người đều ép anh đính hôn, anh đã nói rất rõ ràng với mọi người, anh đính hôn chỉ là vì muốn tạo cơ sở để huỷ hôn!” Ở trên sân khấu, anh đặt cô xuống, nhưng vẫn túm chặt lấy cô, thì thầm nói: “Cũng giống như thất bại là mẹ của thành công vậy.”
Ôi thượng đế! Cô sắp điên lên mất! Làm sao lại có người có ý nghĩ kỳ quặc đến vậy.
Trước bao nhiêu người, trước bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn nhìn về phía họ, cảm xúc của anh như bị kích thích đến cực điểm, ánh mắt nhìn cô nồng nhiệt, như muốn thiêu đốt cô, như muốn cô tan chảy hòa vào cơ thể mình thành một.
Người dẫn chương trình nói: “Chuẩn bị… bắt đầu!”.
Gia Mĩ chỉ muốn chạy, nụ hôn của anh lại nóng bỏng khiến người cô như muốn sôi lên, giống như không có chỗ nào để trốn, giống như không có chỗ nào để chạy, trong ánh mắt chỉ tràn ngập đôi môi anh. Rõ ràng biết là không thể được, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng thích thú. Hách Gia Tuấn ghì chặt lấy đầu cô, khiến cô không thể bỏ chạy. Giống như giăng một mạng lưới chằng chịt giam cô ở trong đấy. Anh thở gấp gáp, tham lam hôn cô, lần đầu tiên, được hôn cô một cách đường đường chính chính như vậy, mà lại còn được hôn trước hàng trăm nghìn cặp mắt đang chăm chú nhìn.
Cô như bị anh hút hết không khí trong cơ thể, trong đầu chỉ còn một khoảng không trống rỗng, cô đờ đẫn như một con rối, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm. Cô túm lấy vạt áo của anh, thật chặt, không muốn buông tay. Nếu như có thể, cứ túm cả đời như vậy, cả đời này cũng không muốn buông tay. Nhưng, không thể, cô có bệnh… ý thức của cô tự nhiên bừng tỉnh, cô thử giãy giụa. Nhưng càng giãy giụa, anh lại càng giữ cô chặt hơn.
Hơi thở của cô bắt đầu dồn dập, giống như không thể tiếp nhận, hai tay cô chống ở trên ngực anh, nhưng dường như ngực anh cũng bén lửa, cả người anh đều nóng bừng bừng, như thiêu như đốt. Cô sắp bị anh làm cho phát điên lên, người đàn ông này rốt cuộc cũng điên rồi, chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.
Người dẫn chương trình cuối cùng cũng giơ cánh tay của Gia Tuấn lên nói: “Anh bạn này là người thắng cuộc.” Cô khẽ thở phào. Người dẫn chương trình cầm chiếc hộp đến đưa cho cô,