Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.

lẽ cúi đầu, cung kính: “Bác gái, cháu sẽ thường xuyên đến thăm bác.”
Gia Mĩ nằm trong bồn tắm, trầm mình trong nước, nén khí lại. Nếu như có thể như thế này mà chết, thì thực tốt biết bao, nhưng… cô không chết được, nếu như vậy, cô thực không bằng một con lợn. Cô cố gắng chống người dậy, nước bắn tung tóe lên bốn phía, cô há to miệng hít lấy hít để một cách tham lam. Cửa lại bị gõ cộp cộp. Toàn thân cô căng cứng, không dám lên tiếng, nhè nhẹ đi vào.
“Gia Mĩ, em đừng có tự sát.” Hách Gia Tuấn ở bên ngoài vô cùng sốt ruột. Là tiếng của anh ấy, cái anh chàng này, làm sao mà vào được vậy? Cô vội vàng đứng dậy, định mặc quần áo, nhưng anh đã xông vào cửa.






Ối, thượng đế, may mà ánh mắt gian xảo ấy còn chưa kịp di chuyển khắp trên thân thể cô, nếu không cô nhất định sẽ móc đôi mắt ấy ra. Cô vội vàng quỳ thụp xuống, hai tay ôm lấy ngực, trừng mắt nhìn anh: “Anh còn đứng đấy nhìn!”.
Anh đứng đực người ra một lúc mới định thần lại, vội nói: “Ơ, không nhìn…”
Cô hỏi: “Anh nhìn thấy bao nhiêu rồi?”.
Anh cười, vẫn giương mắt nhìn cô: “Nên nhìn, cũng kha khá…”
Cô tức đến mức nghiến chặt răng: “Hãy quay người đi cho em.” Anh y lời quay đi, cô giận dữ hỏi: “Anh vào bằng cách nào?”. Anh nói: “Anh mở cửa vào”.
Cô xuống bếp nấu ăn, nhưng trong lòng vô cùng giận dữ, nghiến răng nghiến lợi, hắn quả thực hơi quá đáng rồi đấy! Cô thực sự như thế này mà không có một chút hấp dẫn nào sao? Cởi hết quần áo ngủ bên cạnh hắn, vậy mà hắn có thể xem như không có chuyện gì! Cô cố gắng xào rau, giống như đang nấu cho kẻ thù ăn vậy, chiếc nồi bị gõ binh binh, thật không công bằng. Cô mang rau đã xào xong lên, chẳng vui vẻ gì đặt bịch xuống bàn. Hách Gia Tuấn đã đói đến mức bụng sôi lục bục, khẽ nói: “Em làm gì vậy? Cái đĩa này đắc tội với em à?”.
Cô lườm anh một cái khinh khỉnh: “Đây là nhà của em, em muốn làm gì thì làm, anh hãy quan tâm đến anh ấy.” Hách Gia Tuấn cầm đôi đũa lên, nhẹ nhàng thì thầm hỏi: “Em làm sao vậy?” Cô trừng mắt nhìn anh: “Có ăn thì ăn, không ăn thì bỏ đi.” Hách Gia Tuấn gắng gượng cười: “Có phải hôm qua không ngủ được không?”.
Cô tiếp tục khinh khỉnh nhìn anh nói: “Em hôm qua ngủ rất tốt.” Rồi cô cầm đũa lên, gắp lia lịa rau cho vào mồm. Hách Gia Tuấn cười, giả vờ thần bí: “Anh biết rồi.” Cô nhai cơm, cụp mắt xuống, không nói lời nào. Anh thấy cô không hỏi, lại nói: “Em nhất định là cảm thấy mình chẳng có chút hấp dẫn nào, cũng đúng… như vậy thì ai dám chạm vào em, hình như em phần nhiều không giống con gái.”
Đồ khốn! Anh tiếp tục nói: “Cho nên anh nói, em nên thay đổi, giống như thục nữ, dịu dàng hơn một chút, quan tâm chăm sóc hơn một chút, đối với anh tốt hơn một chút.” Cô sắp tức điên lên. Anh lại nói tiếp: “Đêm qua, cả người em cứng đơ như một cái xác vậy, chẳng phải anh đã nói với em rồi sao, trong tình hình như vậy phải thả lỏng người ra một chút, có như vậy, anh có thể còn có chút phản ứng.”
“Cạch” một tiếng, cô đập mạnh đôi đũa xuống mặt bàn, hầm hầm nói: “Vì sao lại là em không đủ dịu dàng, tại sao anh không nói anh có vấn đề ở một mặt nào đó? Trong hoàn cảnh như vậy, mà lòng không có chút rạo rực, thì chẳng phải là anh có vấn đề sao?”.
“Hừ…!” Anh giận đến phát run: “Đừng có lấy thân thể ra để công kích có được không? Là em không có sự quyến rũ, không liên quan đến anh, anh hoàn toàn bình thường.”
“Giấu đầu hở đuôi.” Cô lạnh lùng nói,\.
“Thật đáng ghét!” Anh nổi nóng đứng dậy, cô cũng đứng dậy nổi giận đùng đùng: “Muốn đánh nhau phải không? Em không sợ anh đâu, đánh thì đánh!” Anh nghiến răng: “Người con gái như em, quả thực không thể nào thuyết phục được, anh có vấn đề thì mới thích em.”
Cô giận dữ lẩm bẩm: “Đàn ông thích em, phần lớn bị bệnh thần kinh.”
Anh nói: “Xem ra anh bị mắc bệnh thần kinh nên mới thích em, có lẽ nên suy nghĩ lại, em có gì tốt chứ. Con người em từ đầu đến chân, chẳng có chút ưu điểm gì, mà khuyết điểm thì một đống. Thô lỗ, da man, về cơ bản hoàn toàn chẳng giống con gái chút nào! Động một tí là lỗ mãng thô kệch, nóng nảy hấp tấp.” Cô chống nạnh nói: “Anh thì có chỗ nào tốt? Chỉ thích chòng ghẹo bỡn cợt người khác, cứ làm như thiên hạ này chỉ có mình anh là độc tôn không bằng, động một tí là quát nạt người khác. Đúng là điển hình của những tên khốn.”
Bạn đang doc truyen online tại: WWW.


“Em đúng là điển hình của người đàn bà lạnh lẽo chua ngoa!” Anh cũng không chịu tỏ ra yếu kém.
“Đồ khốn!” Cô bắt đầu gào lên.
“Đồ đanh đá chua ngoa!” Anh cũng đầy kiêu ngạo trả lời.
“Bịch” một tiếng, cô xô đổ cả chiếc bàn, cả hai người lặng lẽ nhìn đống đồ đổ vỡ bừa bãi trên mặt đất, cuối cùng cũng bình tĩnh lại: Cả hai dị khẩu đồng thanh nói: “Anh mời em ra ngoài ăn nhé?” “Em mời anh ra ngoài ăn nhé?”.
“Vì sao lại muốn anh mời em?”.
“Vì sao lại muốn em mời anh?” – Lại dị khẩu đồng thanh.
“Được rồi, em mời anh.”
“Được rồi, anh mời em.” – Lại thêm một lần dị khẩu đồng thanh, chỉ còn thừa lại bốn con mắt đang trợn tròn


Polly po-cket