Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.
ỏ cô ấy lại dịu dàng như vậy, so với bây giờ thì đúng là hai người khác biệt.”
Trong lòng Trình Minh Lãng có chút xót xa, cơ hồ như muốn rơi lệ: “Là tôi không tốt, nếu như không phải là tôi, cô ấy sẽ không trở thành như vậy.” Gia Tuấn cúi đầu không nói. Trình Minh Lãng bỗng nhiên đứng dậy, giọng run run nói: “Tôi đi trước.”
Mưa càng lúc càng to, rơi xuống chiếc ô ầm ầm giống như hỏa lôi đang rung kịch liệt ở trên đầu.
Hắn khẽ nheo nheo mắt, nước mưa vẫn chảy từ trên đầu hắn xuống, hắn đưa mắt nhìn cô, cố gắng dằn lòng: “Tôi sẽ tự chăm sóc cho mình.” Cô cắn cắn môi, dúi chiếc ô cho hắn: “Cố chấp.” Nói rồi cô quay người chạy thẳng vào trong nhà, hắn nhìn theo sau lưng cô, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Hắn quay người đi, đưa tay gạt nước mưa lẫn nước mắt đang chảy tràn trề, tự lẩm bẩm: “Trình Minh Lãng, cả đời này… cả đời này… xem như ngươi đã tạo nghiệp cả đời này.”
Tiếng mưa gõ xuống đất vang dội, khiến hắn không thể nào nghe thấy tiếng khóc nức nở của chính mình, hắn nghĩ, may mà Gia Mĩ không nghe thấy. Hắn lê từng bước nặng nhọc, mỗi bước như có ngàn vạn cân đang đeo ở chân hắn, từng bước từng bước ướt sũng nước.
Trình Minh Lãng đi về đến nhà, gõ cửa, trong nhà vẳng ra tiếng gì đó, giống như là tiếng khóc của trẻ con, xen lẫn tiếng dỗ dành của vợ. Cửa vừa mở, Liễu Vân đã mỉm cười nói: “Anh về rồi à.” Hắn khẽ “Ừm”, trên mặt cố gắng nở nụ cười đáp lại, rồi tiện tay chốt cửa lại: “Cơn mưa này to quá, anh quên mang theo ô.”
Liễu Vân bế con, nhìn hắn toàn thân sũng nước, cả người lôi thôi nhếch nhác, liền vội vàng hỏi: “Anh sao vậy? Như thế này là tại sao? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hả?” Anh khẽ chau mày, cả người chồm về phía cô đè cô xuống. Anh đè chặt cô ở dưới cơ thể mình, cười ma mãnh: “Anh đã nhắc nhở em, nếu như nói dối, anh sẽ không khách khí với em đâu.” Hơi thở nóng bỏng của anh phà vào mặt cô: “Anh không khách khí đâu.” Cô như đứng trước kẻ thù to lớn, luống cuống mở trừng hai mắt,mở to đến nỗi con ngươi như muốn lồi ra: “Anh đừng như vậy” hai tay cô đặt trên ngực anh: “Em sẽ tố cáo anh, anh dám làm điều gì với em, em nhất định sẽ tố cáo anh, tố cáo anh để anh phải ngồi tù, để anh không bao giờ nhìn thấy mặt trời.”
“Em thật là ầm ĩ.” Anh chau mày, hai tay nâng mặt cô lên, cúi xuống hôn chặt lấy môi cô. Nhưng cô gắng hết sức mím chặt môi lại, mặc kệ anh quyết liệt mạnh mẽ như thế nào, cô cũng không có chút phản ứng gì, chỉ trừng mắt nhìn anh, ánh mắt tóe lửa.
Anh rời khỏi môi cô, nhìn cô chăm chú, ánh mắt anh nhìn dường như xuyên thấu tâm hồn cô, chạm đến chỗ sâu thẳm nhất trong lòng cô. Anh khẽ đưa tay vuốt nhẹ gương mặt đang lạnh như băng của cô, nước mắt anh như không kìm chế được nữa từng giọt từng giọt rơi xuống má cô. Lòng cô rùng xuống, trái tim co thắt lại, đau đớn. Hai tay cô run run xoa nhẹ lên mặt anh. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh rơi lệ…
Anh mím chặt môi, gắng sức cười, cười thật to, cười để át đi nỗi đớn đau trong lòng, cuối cùng, cười đến mức toàn thân rung lên bần bật. Trong lòng cô vô cùng sợ hãi, tiếng cười ấy, rõ ràng còn khó nghe hơn gấp mấy lần so với tiếng khóc. Toàn thân anh run rẩy mãi, không ngừng lại được, rồi anh ôm chặt lấy cô, nhưng cho dù có như vậy thì anh vẫn còn run, cả người anh run đến mức như chuẩn bị tan ra, bắn tung tóe khắp nơi vậy.
Cô không dám động, chiếc cằm của anh cứ run run mãi giống như sắp rớt xuống vậy. Cô khẽ mấp máy môi, cổ họng giống như bị một vật gì đó chẹn cứng lại, không thể cất tiếng. Anh cứ siết chặt lấy cô, cánh tay như sắt, vừa cứng vừa mạnh siết chặt mãi không dời. Phải một lúc sau, anh mới từ từ bình tĩnh lại, dịu dàng lên tiếng thì thào bên tai cô: “Anh yêu em…”
Anh mím chặt môi, hai mắt cay sè, cố gắng kìm chế khẽ mỉm cười, ngồi xổm xuống trước mặt cô, tay không ngừng lay lay cánh tay cô: “Đưa cho anh xem kết quả.”
Cô lắc đầu, dùng toàn bộ sức lực để lắc, rồi òa khóc nức nở không thể khống chế được: “Không được… là anh không tốt, vì sao anh đi theo em. Tất cả đều là lỗi tại anh… em không thể để anh xem được.”
Anh nghiến chặt răng, nước mắt lăn dài trên má rồi rơi xuống: “Muốn anh đi tìm bác sĩ phải không? Có phải muốn anh đi tìm để chính miệng bác sĩ nói với anh đúng không? Anh biết em tìm bác sĩ nào, có cần ngay bây giờ anh lập tức đi tìm ông ấy?” Anh giận dỗi trừng mắt nhìn cô, đứng dậy, cô hoảng hốt túm lấy cổ tay anh, nước mắt như mưa: “Em sẽ để anh xem.”
Anh cầm tờ kết quả xét nghiệm, đưa mắt nhìn cô, không dám tin ngồi xổm xuống trước mặt cô: “Nguyên nhân mà em muốn rời xa anh chỉ vì lí do này thôi sao? Người mang bệnh máu chậm đông? Chỉ là vì em mắc bệnh này mà đòi rời xa anh sao? Cho nên… cho nên em đã nói dối là em không yêu anh…?”.
Bức tường sau lưng lạnh băng, lưng cô áp sát vào tường, khóc đến nỗi toàn thân như chẳng còn chút sức lực nào. Anh dùng tay dí vào đầu cô, thấp giọng nói: “Không cần phải lo lắng quá, chẳng sao cả… nếu như là bệnh có thể di truyền cho đời sau, vậy thì chúng ta không cần phải sinh con.