Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.

n ngày hôm ấy, cái ngày mà cô chẳng mặc gì, sà vào lòng anh, toàn thân anh căng cứng, cả người nóng hầm hầm như một biển lửa, nhưng lại không dám động. Cô ngủ thật an lành, đến cả trong mơ cũng khẽ mỉm cười. Anh thì lại giống như đang bị lửa thiêu đốt, nhưng giống như hòn đá cuội, đến cả cử động cũng không dám, bởi anh sợ, nếu anh khẽ động, nụ cười trong mơ của cô sẽ tan biến không còn dấu vết. Trong mơ, cô đột nhiên thì thầm: “Gia Tuấn, em yêu anh…”
Cả người anh giống như bị điện giật, anh chỉ biết mở trừng mắt nhìn cô, nước mắt chợt ứa ra, giàn giụa trên mặt, anh khẽ khẽ cúi xuống hôn lên môi cô. Cô chẳng biết gì, càng ôm anh chặt hơn, cơ thể cô dán khít lên cơ thể anh…
Nếu như… anh không nghe nhầm, cô rõ ràng là nói yêu anh… nhưng… vì sao cô lại lúc gần lúc xa, lúc nóng lúc lạnh như vậy? Nhưng anh chẳng quan tâm đến tất cả điều đó, trước bao nhiêu người anh đã nói rõ với cô, nhưng cô lại đánh anh, rồi giận dữ bỏ đi. Anh tặng cô nhẫn, cô cũng nhận rồi, nhưng vì sao bây giờ… bây giờ lại làm như vậy?
Anh không tin cô không yêu anh! Cho dù có chết anh cũng không tin rằng cô không yêu anh! Nhất định có nguyên nhân, anh nhất định phải tìm cho ra nguyên nhân ấy.
Gia Mĩ trốn ở trong phòng, không dám ra ngoài, đất trời ẩm ướt, cả người cô cũng ẩm ướt, ẩm ướt đến mức như sắp mốc cả lên. Mốc đến sắp chết. Cô nằm bẹp dí ở trong chăn, tiếng mưa vẫn tới tấp gõ vào tai cô, cứ như thế cô không bị ràng buộc gì.
“Trình Gia Mĩ” Chiếc chăn đang đắp trên người cô bị giật tung ra. Cô giật bắn mình, dùng hai tay giữ chặt lại, vẻ mặt đầy cảnh giác: “Anh làm gì vậy?” Hách Gia Tuấn cong môi lên: “Nấu cơm cho anh ăn, nhanh đi nấu cơm cho anh ăn” Gia Mĩ không kịp nghĩ gì trừng mắt nhìn anh: “Anh là lợn à? Anh chàng này sắp biến thành lợn rồi hay sao? Ba tiếng đòi ăn một lần, anh điên rồi à?”.
Hách Gia Tuấn đút hai tay vào túi quần, lặp lại từng chữ một: “Không nấu cơm cho anh ăn thì phải ngủ cùng anh. Em tự chọn đi, nấu cơm hay là ngủ cùng?” Anh cong môi lên,cười lạnh lùng hỏi: “Này, muốn ngủ cùng với anh hay sao? Có phải em muốn ngủ cùng với anh hay không mà cứ trốn ở mãi trong phòng không chịu ra vậy? Có phải em đợi anh tự mình đi vào đúngkhông?”.
Gia Mĩ một tay túm lấy chăn, quấn chặt lại cho mình: “Anh cút sang bên kia đi, để cho em ngủ, em rất mệt, em cần phải ngủ! Anh nghe mà không hiểu à?” Anh gắng sức kéo chiếc chăn, cô thở phì phì ngồi xếp bằng ở giường: “Rốt cuộc anh muốn làm gì? Ba tiếng đồng hồ lại đến quấy rầy em một lần? Anh không thể ngoan ngoãn tự mình ra xem ti vi, hay là anh có thể đi ra ngoài, tự trở về nhà của mình.”
“Anh không có nhà.” Gương mặt Gia Tuấn lạnh lùng nói: “Gia Gia đang ở nhà ép anh phải kết hôn, cho nên anh không có nhà. Anh đã đoạn tuyệt với nhà của mình.” Anh chăm chú nhìn cô, ánh mắt sáng rực: “Sau này, anh chỉ có em, nếu em nhất định không giữ anh lại, anh sẽ ra đầu đường ngủ. Nếu như em nhẫn tâm để anh ngủ ở đầu đường… thì bây giờ anh sẽ đi, sẽ không làm vật cản trở trong mắt em nữa.”
Cô ngẩn người ra hồi lâu, rồi mới định thần trở lại, hốt hoảng nói: “Anh về nhà đi, về nhà rồi nhận lỗi với Gia Gia, hãy nói xin lỗi Gia Gia, Gia Gia nhất định sẽ tha lỗi cho anh.”
Anh ngồi xuống mép giường, sắc mặt u ám: “Này, em điên rồi hay sao? Dựa vào cái gì mà bảo anh về xin lỗi họ? Bây giờ là họ xin lỗi anh, chứ không phải anh xin lỗi họ.” Anh cúi thấp đầu, khẽ cười nói: “Anh muốn kết hôn cùng với người con gái mà trái tim anh yêu thương, ngoài em ra, bất kể người nào khác anh cũng không cần.”
“Anh đối với em không phải là yêu, đó chỉ là do tình bạn biến thành lòng thương cảm. Phải, anh đang thương hại em. Không phải là yêu em, điều này anh phải hiểu cho rõ. Huống hồ, em không yêu anh, cứ cho là anh thích em, thì điều đó cũng chẳng có ích gì. Em không thể ép mình yêu anh, ép mình đón nhận anh được.” Lời nói của cô từng câu từng chữ thốt ra thật khó khăn, nhưng tất cả lại rất rõ ràng rành mạch. Anh khẽ cười, lập tức dùng ngón tay nâng mặt cô lên: “Nếu như em đang nói dối thì sao? Nếu như em nói dối, nếu như anh yêu em, em yêu anh, như vậy thì anh không khách khí với em đâu.” Cô gạt tay anh xuống, thấp giọng nói: “Anh đừng như vậy, em không yêu anh.” Cô mím chặt môi, khó khăn thốt ra từng chữ: “Em chưa bao giờ yêu anh.”






Trình Minh Lãng cười cười nhưng ánh mắt rất âm u: “Cô ấy rất thích tắm.”
Gia Tuấn “Ừm” một tiếng, lại nói: “Cô ấy rất thích tắm, chưa đến một tiếng thì chưa chịu ra đâu.” Trình Minh lãng tán đồng ý của anh, gật đầu nói: “Nó lúc còn nhỏ thường hay thích tranh giữ nhà tắm.”
Trong lòng Gia Tuấn có chút rưng rưng, gương mặt khẽ mỉm cười: “Lúc còn nhỏ, chắc cô ấy rất nghịch.” Trình Minh Lãng ngồi ở một góc sô-pha, như đang cố gắng thu mình ở trong đó: “Lúc nhỏ, nó rất lặng lẽ, không đánh nhau với người khác bao giờ, đến cãi nhau cũng không biết… bạn cùng học mắng nó khóc, nó kéo tôi đến trường, để tôi ra mặt thay nói.”
Gia Tuấn đứng dậy, rót cho hắn một tách trà: “Thật không ngờ, lúc nh