Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1323 lượt.

c… cháu nhất định… hãy tin cháu…”
“Gia Mĩ” Hai tay Gia Gia run run đỡ cô đứng dậy “Chúng ta xin lỗi cháu. Nhưng… loại bệnh ấy, thật không thể nào chữa được, ta cảm thấy rất áy náy, thật sự xin lỗi cháu… xin cháu… hãy buông tha cho Gia Tuấn, và hãy buông tha cho chúng ta…”
Cô mím chặt môi, nhưng môi cô vẫn run lên bần bật, toàn thân run rẩy, nước mặt giàn giụa trên mặt, không ngừng gật đầu: “Cháu sẽ nhất định buông tha anh ấy… nhất định sẽ… Cô khóc hu hu: “Gia Gia, cháu nhất định sẽ buông tha anh ấy… cháu nhất định sẽ… cho dù phải dùng bất cứ cách gì, cháu nhất định sẽ khiến anh ấy quên cháu đi. Nhất định sẽ làm như vậy…”
Trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh lại, toàn thân Gia Mĩ như bị rút hết sinh khí, trở nên trống rỗng, cô nằm dài trên ghế sô-pha, trái tim vẫn đớn đau như vậy, từng cơn từng cơn quặn thắt. Cô cầm điện thoại, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. Điện thoại được nối, giọng cô nghẹn ngào: “Hà Văn Hiên, xin anh hãy giúp em.”






“Được, em cần anh làm gì cũng được…”
“Hãy ở cùng em, anh… hãy ở cùng em.” Cô ôm lấy ngực khóc thút thít. “Chúng ta hãy ở cùng nhau…”
Ở đầu dây điện thoại bên kia yên lặng một hồi lâu, một lát sau mới từ từ truyền đến lời nói: “Được, thế nào cũng được…” Nước mắt cô giàn giụa: “Xin lỗi…”
“Em không cần phải xin lỗi anh…”
Cô gác điện thoại, hai cánh tay ghì chặt lấy mình, toàn thân cô run rẩy kịch liệt, đến nỗi hai hàm răng va vào nhau lập cập: “Gia Tuấn, xin lỗi anh…”
“Ha ha” Anh lớn tiếng cười: “Điều này chứng tỏ em không thành tâm thành ý cảm ơn anh. Có điều là em không nên căng thẳng như vậy, ai cũng đều có thể giúp đỡ em, em chọn trúng anh, đó là vinh hạnh của anh.” Ánh mắt cô chớp chớp, sắc mặt càng thêm u ám: “Đây không phải là chuyện đáng cười, nếu như anh không muốn, em cũng không ép anh.”
Anh khẽ cười: “Anh không hề nói là anh không muốn, giống như là tự em hối hận vậy, như là muốn đẩy anh ra.” Anh khẽ vuốt ve gương mặt cô, thì thầm nói: “Anh nói cho em biết, lần này, là em tự tìm đến anh, nên đừng có nghĩ là có thể dễ dàng đẩy anh đi như vậy.”
Cô bắt đầu cảm thấy Hà Văn Hiên là một người vô cùng đáng sợ.
Ngoài cửa có tiếng lạch cạch, có người đang mở khóa. Hà Văn Hiên lập tức gắng sức kéo cô vào trong lòng. Cô bám lấy cổ anh, cố gắng mỉm cười. Hà Văn Hiên ngầm mỉm cười hỏi cô: “Lát nữa chúng ta đi ăn cơm? Ăn ở quán lần trước hay là ở chỗ khác, lần nào em cũng là người chọn địa điểm mà.”
Cô mỉm cười dựa vào lòng anh: “Anh quyết định đi, có được không?” Hà Văn Hiên trên mặt nhoẻn cười, nhưng ánh mắt lại lạnh băng, chẳng có chút tình cảm nào, anh thở dài nói: “Lại bảo anh lựa chọn hả? Ở cùng em, thực là phiền phức quá.”
Gia Tuấn đứng ở ngoài cửa, cả người nghệch ra như kẻ ngốc, vào cũng không được mà ra cũng không xong. Anh mở trừng mắt không dám tin vào những điều mình vừa nghe và nhìn thấy, bọn họ… đã ở cùng nhau từ lúc nào vậy?
Gia Mĩ nguýt dài nói: “Vậy thì anh không cần phải ở cùng với em nữa.” Hà Văn Hiên chỉ cười: “Thật kỳ lạ, chúng ta ở với nhau lâu như vậy rồi, tại sao lại có người hiểu lầm em là tình nhân của Hách Gia Tuấn nhỉ, thật không thể hiểu nổi.” Gia Mĩ khẽ cười: “Đám người đó, toàn là kẻ ngốc. Cứ tưởng rằng, ăn cơm với nhau, ở cùng nhau thì sẽ là tình nhân ư? Nếu thực như vậy thì toàn bộ đàn bà trên thế giới này, chỉ e đều là tình nhân của người khác cả.”
Hà Văn Hiên nói: “Không cần căng thẳng như vậy, anh cũng chẳng thèm để ý.”
Gia Tuấn xoa xoa nắm đấm, đấm mạnh vào cửa, nghiến chặt răng nói: “Trình Gia Mĩ, anh đến thăm em đây.” Gia Mĩ giả vờ giống như bị bất ngờ ngoài dự liệu, liền hoảng hốt buông Hà Văn Hiên ra, quay người lại nhìn anh khẽ mỉm cười: “Gia Tuấn, mấy ngày vừa rồi anh sao vậy, chẳng đến thăm em? Để em phải chịu tiếng oan.”
Gia Tuấn nhìn cô đau khổ, tự cười giễu cợt nói: “Em có người luôn ở bên cạnh rồi, anh đến chẳng phải là nhiều chuyện hay sao? Hai người tiếp tục đi, cứ xem như anh chỉ là một vật trong suốt vậy.” Hà Văn Hiên đứng dậy nhìn anh, cười nói: “Hách Gia Tuấn, có đi ăn cùng chúng tôi không? Gia Mĩ và tôi đang tranh cãi nhau xem chúng ta nên đi ăn ở chỗ nào.”
Gia Tuấn gắng sức đẩy cánh cửa, nghiến chặt răng lẩm bẩm: “Trình Gia Mĩ, em nấu cơm cho anh ăn!” Gia Mĩ có chút chấn động, miễn cưỡng cười với anh: “Anh chàng này hay nhỉ, em việc gì mà phải nấu cơm cho anh ăn? Hà Văn Hiên nói mời anh đi ăn cơm, anh mới không cần nấu.”
Hách Gia Tuấn ngồi trên ghế sô-pha, bắt chéo hai chân, hai tay đan vào nhau nói: “Trình Gia Mĩ, em… nấu cơm cho anh ăn.” Anh nhìn cô chằm chằm, gằn giọng nói từng chữ: “Nhanh một chút, nấu cơm cho anh ăn, anh đói rồi.”
Gia Mĩ lườm anh một cái, nói rõ ràng: “Em không nấu.” Hà Văn Hiên vội dàn xếp “Anh nghĩ…”
“Anh ngậm miệng lại.” Hách Gia Tuấn ngắt lời anh, sắc mặt hầm hầm có vẻ đe dọa người khác: “Tôi bị mẹ tôi nhốt mất ngày, không được ăn cơm, cho nên Trình Gia Mĩ, em đi nấu cơm cho anh ăn!”.
Gia Mĩ rút ra một tấm thẻ nhỏ, ấn một dãy số quen thuộc: “Alô, xin chào, làm phiề


pacman, rainbows, and roller s