Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.

lên: “Trình Gia Mĩ, con điên rồi sao, con giống hệt mẹ con, tất cả đều điên rồi.” Gia Mĩ hai mắt đỏ ngầu túm lấy cổ áo hắn nhấc lên, nước mắt ầng ậng, cuồn cuộn như nước đang sôi: “Mẹ ta không có bệnh, người có bệnh là người.” Cô tận lực gào lên: “Ngươi mới là kẻ mắc bệnh.” Hắn hoảng sợ bò trên đất, chỉ muốn tránh né cô, “Cả hai mẹ con nhà con đều mắc bệnh, ta không thể để cho hai người hủy hoại cuộc đời của ta được. Ta cần phải lấy người khác, cần phải sinh con nối dõi tông đường. Từ hôm nay, ta đã có con trai rồi, có gia đình rồi, không cần phải trông coi hai người bệnh máu chậm đông nữa.”
Cô buông hắn ra, ánh mắt hoang mang tuyệt vọng, cười như điên loạn, nhưng trong mắt lại ngập tràn lệ: “Đây chính là lý do li hôn, đây mới chính là lý do li hôn của cha… lý do để cha vứt bỏ vợ con mình.”
Mười mấy năm gần đây, Gia Mĩ giống như cái gai trong lòng hắn, đâm lỗ chỗ khắp thân thể hắn, khiến cho chỗ nào cũng rỉ máu. Ánh mắt hắn mơ màng, tự mình lẩm bẩm: “Ta làm sao có thể bán con được…” đã li hôn rồi, hắn đâu có còn quản lý được cô, từ khi cô học đại học, hắn đã không còn quản lý cô rồi… ngay cả đến cái chết của Vương Nghi, hắn còn không quản… Nếu như bây giờ mà lại bán cô đi, e là cả đời này cô sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn, chính hắn cũng không thể tự tha thứ cho chính mình.
Nhưng, hắn cũng vừa có một câu con trai, có một gia đình mới cần chăm sóc. Nếu như hắn bị bắt ngồi tù, mẹ con họ phải làm thế nào đây?
Tất cả những việc trước đây như một thước phim, không ngừng lóe lên trong đầu hắn. Lặp đi lặp lại, giống như có một người cứ lải nhải mãi, chỉ một khắc cũng không ngừng lại. Hắn sắp bị dồn ép đến phát điên lên, trong lòng hắn từng trận, từng trận dày vò, cuối cùng… hắn nhằm thẳng hướng nhà Gia Mĩ đi đến.
Xung quanh rất yên ắng, yên ắng đến mức khiến người ta có chút sợ hãi, dường như cả người như bị rơi vào địa ngục, không tìm thấy lối ra, vô cùng tuyệt vọng. Trình Minh Lãng đứng trước cửa, không dám động, trong ánh mắt cũng chỉ còn thừa lại một vũng nước đọng, chẳng có một chút tình cảm nào.
Hắn dùng hết sức để bấm chuông, cửa mở, Gia Tuấn kinh ngạc nhìn hắn, rồi chỉ trong chốc lát đã cười nói: “Trình tiên sinh, chẳng mấy khi đến nhà.” Giọng hắn khàn khàn, ánh mắt nhìn như thiêu như đốt: “Gia Mĩ có nhà không? Ta đến tìm cô ấy.” Gia Tuấn đút hai tay vào túi quần, chặn ngay ở cửa, vừa cười vừa nói: “Đang tắm, ông đến có việc gì?”.
Gia Tuấn lạnh lùng lườm hắn một cái, rồi khẽ lắc đầu: “E là cô ấy không muốn gặp ông. Những việc trước đây, tôi cũng đã nghe qua, nếu như bây giờ nhìn thấy ông, dựa vào tính cách của cô ấy, thì chắc chắn không có lợi cho ông.”
Trình Minh Lãng cố hết sức cười, nhưng trong ánh mắt chất chứa đầy phiền muộn: “Tôi chỉ muốn gặp mặt cô ấy, chỉ muốn gặp mặt cô ấy một chút là được rồi. Tôi có vài lời muốn nói trực tiếp với cô ấy.”
Hách Gia Tuấn hoài nghi lo lắng nhìn hắn, cuối cùng cũng dịch người sang một bên: “Ông vào đi.” Trình Minh Lãng khẽ bước nhẹ vào trong phòng, quan sát xung quanh, căn phòng này vẫn giống như xưa, chẳng có gì thay đổi nhiều. Gia Tuấn chỉ vào ghế sô-pha: “Ông ngồi đi, cô ấy vừa đi tắm, đợi một lát sẽ ra ngay.”
Hắn bước vào phòng, thay quần áo, vừa cười vừa nói: “Chẳng có chuyện gì cả, chỉ là không biết trời mưa.” Cô nghi hoặc nhìn chăm chú gương mặt hắn, thấy thần sắc có vẻ thoải mái, không giống như dáng vẻ của người đã xảy ra chuyện gì, đành hỏi: “Anh đã ăn cơm chưa? Nếu chưa ăn, em sẽ đi làm một chút gì đó cho anh ăn nhé.”
Hắn cười: “Anh ăn rồi, em không cần phải bận rộn như vậy.” Đứa trẻ mở mắt tròn xoe nhìn hắn, hắn thò một ngón tay ra, khẽ xoa xoa lên má bé: “Gọi ba ba đi, nhanh gọi ba ba đi.”
Liễu Vân cười khúc khích nói: “Anh nghĩ là con lớn từng nào rồi mà nói vậy? Nếu con có biết gọi, thì cũng sẽ gọi ma ma trước đấy.” Cô hỏi con “Có đúng không, cục cưng của mẹ, gọi ba ba trước hay là gọi ma ma trước?”.
Vẻ mặt Trình Minh Lãng trở nên nghiêm túc hơn nói: “Chúng ta nói chuyện nghiêm túc một chút nhé.” Cô khẽ cười nhưng rồi xị mặt xuống, hắn nhẹ nhàng ôm lấy cô, dịu dàng nói: “Em đừng như vậy.” Trong mắt cô nước mắt rưng rưng như sắp tràn ra ngoài, giọng nghẹn ngào: “Em có thể làm gì đây? Quen biết anh hai mươi năm, làm người tình của anh mười mấy năm, trong lòng anh nghĩ gì em lại không biết sao?” Cô khóc thút thít: “Lúc còn trẻ, khi có con, anh nói không cần. Về sau mãi mà vẫn không có, thật không dễ ba mươi mấy tuổi rồi mới sinh được một mụn con, vậy mà anh lại muốn rời xa em và con ư… thật không dễ chúng ta mới có thể kết hôn…” Giọng cô nghẹn ứ run run, muốn nói nữa nhưng không thể nào thốt nên lời.
Trình Minh Lãng khẽ chột dạ, ánh mắt lấp lánh: “Là anh có lỗi với em, làm em lỡ dở cả một đời, khiến em đi theo anh phải chịu khổ chịu thiệt…” Cô chỉ khóc, anh lại thấp giọng hỏi: “Có phải em đã nghe nói rồi không?”
Cô gật đầu: “Những việc như vậy, tự nhiên sẽ lan truyền rất nhanh. Em tin anh không đi buôn bán ma túy.” Hắn liên tục lắc đầu, ngồi xuống ghế sô-pha hút thuốc. Cô ngồi xuống cạnh hắn: “Em sẽ không li