Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Bên Trái

Tình Yêu Bên Trái

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341297

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1297 lượt.

đầu lên nhìn giám chế. Cảnh sát hỏi: “Cô đến đó làm gì?”. Cô xoa tay nói: “Là Dư Giai Lệ gọi điện thoại bảo tôi đến”
Cảnh sát hoài nghi hỏi: “Gọi cô đến làm gì?”
Cô cúi đầu, cố ý giấu chuyện của cha, chỉ nói: “Cô ấy nói có chuyện muốn nói với tôi, nên tôi đến”
Viên cảnh sát hơi nhếch mày, “Chỉ có vậy thôi?” Cô gật đầu, thần sắc càng không thoải mái. Viên cảnh sát đã chú ý đến biểu hiện của cô, lạnh lùng nói: “Cô đi lúc mấy giờ?”
Cô nghĩ ngợi: “Khoảng 2 giờ chiều”
Viên cảnh sát nhăn trán, “Dư Giai Lệ chết lúc 2g rưỡi chiều” Cô lắc đầu “Không phải tôi giết, tôi đi taxi đến đó thì nhìn thấy cô ta nằm giữa vũng máu”
Viên cảnh sát không tin cô, nói: “Trình tiểu thư, tốt nhất cô nên hợp tác với chúng tôi”
Cô chỉ lắc đầu: “Anh nhất định phải tin tôi, tôi không giết người, tôi thực sự không giết”. Viên cảnh sát cầm một tờ báo ra, “Nếu như tờ báo không viết sai thì hai người là tình định. Thêm nữa, theo như những gì cô nói trước đấy, Dư Giai Lệ lần đó muốn hãm hại cô, đúng không?”. Ánh mắt viên cảnh sát như muốn đối chất cô, “Trình tiểu thư, cô hoàn toàn có động cơ để giất người”






“Lần đó là cô ta hãm hại tôi, tôi bị mọi người cho rằng là nhân tình của Gia Tuấn, nhưng tôi trước giờ chưa nghĩ đến việc sẽ giết cô ấy”. Cô có vẻ kích động: “Các anh nên đi tìm hung thủ giết người, chứ đừng đổ tất cả cho tôi, như vậy là không công bằng với tôi”
Viên cảnh sát nói: “Trình tiểu thư, hiện trường chỉ có dấu vân tay của cô. Cô nói có thêm người khác, nhưng chúng tôi vẫn chưa tìm ra bất cứ chứng cứ hay manh mối nào chứng minh có người nào khác cũng ở đó.
Gia Mĩ cảm thấy thật khó để bao biện, lúc đó cánh cửa bỗng mở, một viên cảnh sát khác bước vào, nhìn chằm chằm vào cô: “Khoảng thời gian đó, cô có nhìn thấy Trình Minh Lãng không?”
Cô giật mình: “Tôi không thấy ông ấy”. Cảnh sát nghi ngờ hỏi: “Tại sao Hách tiên sinh lại khăng khăng nói là cô đã gặp ông ấy. Có phải cô còn giấu chúng tôi chuyện gì đó? Trình tiểu thư, tôi hy vọng cô sẽ nói với chúng tôi sự thật, như vậy, chúng tôi mới có thể giúp cô”
Giọng cô kiên quyết: “Tôi thực sự không nhìn thấy ông ấy, nếu tôi nhìn thấy, tôi sẽ nói”. Không phải cô muốn che tội cho cha, chỉ là cô nghĩa, nếu không phải ông ấy, cho dù chỉ là một phần nười nghìn cơ hội thôi cô cũng sẽ không khai ra ông. Thêm nữa, cô đúng là không nhìn thấy cha mình xuất hiện tại hiện trường vụ án mạng.
Gia Tuấn thì thầm: “Trình Gia Mĩ, em nhất định phải đợi anh, không được nhận tội. Không làm thì không được nhận, cho dù tất cả mọi người đều không tin em, anh vẫn luôn tin em”
Cô vẫn cúi đầu không dám động đậy.
Anh nhìn cô, nước mắt lưng tròng: “Nếu không có em, anh phải làm thế nào đây? Nếu thật sự không có em, mất em, anh không biết nên làm sao mới có thể sống nốt cuộc đời này. Cho nên, để cuộc đời này trôi qua nhẹ nhàng hơn, anh không cho phép em chết trước mặt anh, không cho phép em biến mất khỏi anh”
Cô vẫn cúi đầu, cố sống cố chết cắn chặt môi, không dám ngẩng đầu. Cô sợ ngẩng đầu lên mặt sẽ đầy nước mắt. Khi còn nhỏ, vì ốm yếu nên cô mới học được cách sống kiên cường. Thực ra, sự kiên cường đó chỉ giống như lớp vỏ trứng, có những lúc rất cứng cáp, dường như cô đang đúc cho mình một chiếc khiên kiên cố, không gì có thể xuyên thủng, nhưng cũng có lúc nó lại mong manh dễ vỡ, mà một khi vỡ thì không tài nào ghép lại hoàn chỉnh.
Vỡ nát chỉ để lại những mảnh vụn đầy mặt đất.
Anh tiếp tục nói: “Em kiên quyết giấy giếm là có lý do của em. Nhưng anh tin, nhất định có người khác cũng ở du thuyền. Vì thế anh sẽ đi tìm, bất luận đó là ai. Anh cũng không cần biết có tìm ra chứng cứ hay không, nói tóm lại, anh sẽ không để bất kỳ chuyện gì xảy đến với em, một ngàn lần, một vạn lần cũng không thể”.
Cô lại càng cúi đầu thấp hơn, dường như muốn chui xuống đất. Hồi lâu sau, bên tai không còn nghe thấy âm thanh nào nữa, cảnh sát nhẹ nhàng tháo còng tay cho cô. Cô khẽ ngẩng đầu lên, Gia Tuấn đã biến đâu mất. Cô cố gắng mỉm cười nhưng nước mắt đã chảy tràn trên mặt.
Cả cuộc đời, một giấc mơ đẹp biết bao.
Nhưng cuộc đời, dài như thế, lâu như thế, lâu đến vô hạn, lâu đến không thể nhìn thấy tận cùng. Cô không biết cuộc đời có cả cô và anh sẽ có thể tiếp tục kéo dài được nữa không.
Có lẽ cuộc đời của cô và anh đã sớm kết thúc rồi
Trình Minh Lãng đã biến mất vô lý như thế, dù có tìm thể nào cũng không thể tìm ra. Trinh thám tư, cảnh sát, tất cả mọi người, ai cũng tìm ông ta. Gia Tuấn nhìn dòng người qua lại trên phố, trong lòng lại càng buồn não nề. Cách ngày khởi tố vài ngày, anh vẫn chưa tìm ra bất kỳ cách nào. Một chiếc xe nhỏ bỗng dừng ở phía trước, Hách phu nhân bước xuống, lạnh lùng nói: “Đến tận bây giờ, con vẫn còn điên rồ như thế sao?”
Anh chậm rãi nói: “Mẹ, mẹ đừng quan tâm đến con”
Bà lạnh lùng quát: “Nếu như con không phải là con ta, ta cũng chẳng quan tâm đến con làm gì”
Anh vẫn không lưu tâm: “Vậy thì chúng ra sẽ cắt đứt tình mẹ con”
Hách phu nhân giận run người: “Lại nói nh