Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1305 lượt.
Thiên thần tung cánh
Xe dừng lại ở bến sông, hai bên dọc đường, gần như không nhìn thấy bóng người. Cô chạy về phía chiếc du thuyền của Dư Gia Lệ, Trên thuyền, không gian tĩnh lặng, không một tiếng động.
“Dư tiểu thư, tôi đến rồi.” Cô gọi lớn hai tiếng, không ai đáp lại. Tim đập thình thịch, cô chầm chậm bước lên phía trước, vừa đi vừa gọi: “Cha, cha có ở đó không?”.
Vẫn không có tiếng đáp lại.
Bao trùm lấy cô là cảm giác lo lắng sợ hãi, cô chạy nhanh vào bên trong. Vào trong thuyền, cô sợ hãi bịt chặt mồm, tim cô co thắt lại, như bị hút hết sinh khí, cô gắng hết sức cũng không tài nào thở được.
Cô nhìn Trình Gia Mĩ đang hôn mê bất tỉnh, kí ức cũ bỗng ào ạt hiện về, dâng trào dữ dội. Trong phút chốc, cô đã quay về thời thơ ấu, trên trời từng đám mây trắng xoá bồng bềnh trôi, khắp nơi rực rỡ sắc hoa dại. Trên cánh đồng rộng lớn, chỉ có cô và cha. Cha ôm cô vào lòng, hồn hậu nói: “Giau Lệ của cha, dù nhỏ hay lớn, đều là bảo bối của cha”.
Bốn bề yên tĩnh, yên tĩnh đến mức như có thể nghe thấy cả tiếng thở, cô vùi đầu vào lòng cha, cười khanh khách: “Vậy thì sẽ không có ai dám bắt nạt con”
Cha mỉm cười: “Bây giờ sẽ không có ai, tươi lại lại càng không có”. Cha bỗng nhiên đẩy cô ra như trêu đùa, cô ngẩng đầu lên, nhìn cha tít mắt, không chút hoang mang, đến một chút sợ sệt cũng không hề có.
Bởi vì cô biết, cha nhất định sẽ lại hiền từ đón cô vào lòng.
Bất luận thế nào, cha sẽ đón láy cô, sẽ không để cô phải sợ hãi dù chỉ một chút.
Từng cơn đau cứ nhói lên trong bụng cô, toàn thân cô khe khẽ run lên. Từ nhỏ đến lớn, bất kể chuyện gì lớn nhỏ cô đều nghe theo cha, cha bảo cô đi về phía đông thì cô sẽ không bao giờ tiến về phía tây. Nhưng mà, chỉ duy nhất một lần, cô tự chọn con đường của riêng mình.
Nhưng chính con đường đó đã đẩy cô đến vùng đất chết.
Có lẽ, cô đã sai thật, sai ở chỗ đã tự chọn con đường cho mình. Cô gọi khẽ: “Cha”. Nước mắt cứ thế ào ạt trào ra.
Tất cả, vốn dĩ đã không kịp nữa rồi, cô không kịp đi trên con đường của mình, không kịp hối hận nữa rồi. Cô từng mơ ước, có thể cùng Gia Tuấn sống đến đầu bạc răng long, nhưng con đường cuộc đời cô lại quá ngắn, ngắn đến nỗi mới chỉ có hai mươi năm đã đi đến tận cùng.
Nếu như có thể tiếp tục sống, nếu như ông trời lại cho cô một cơ hội nữa, cô sẽ là người con gái kiên cường như Gia Mĩ, cho dù phải rơi lệ, cho dù phải đau khổ, cô cũng sẽ chịu đựng. Cho dù trời có sụp xuống, cho dù lệ có nhoà mi, cô cũng sẽ cười mà nói rằng: “Không sao, thật sự không sao cả”
Tất cả đã không kịp.
Nhưng, nếu như có kiếp sau, nếu như có đời sau, nhất định sẽ kịp.
Kịp, kịp để cô làm lại chính mình.
Đầu Gia Mĩ đau nhức, cô muốn mở mắt ra. Gia Tuấn ngồi bên kcajnh, lo lắng hỏi: “Thế nào, Chỗ này em thấy không thoải mái”
Gia Mĩ muốn nói điều gì đó.
Hai viên cảnh sát cũng lao tới, hỏi: “Tiểu thư, cô thấy thế nào rồi?”. Gia Mĩ thấy cổ họng như có vật gì chặn lại, không thể thốt thành lời, nước mắt tuôi rơi. Lòng Gia Tuấn lại càng như lửa đốt, anh nhẹ nhàng lay cánh tay cô: “Em đừng khóc, đừng lo lắng, tất cả đều đã qua rồi”
Gia Mĩ nghiêng mặt qua một bên, không muốn cho anh nhìn thấy anh vuốt nhẹ gương mặt cô, ánh mắt dịu dàng như làn nước: “Anh tin là em không giết cô ấy, hãy nói lại tất cả những gì em biết và nhìn thấy”
Gia Mĩ đờ người, nhưng lập tức định thần lại hỏi: “Em giết cô ấy?” Một tay cô túm chặt lấy cánh tay anh, cô mở to mắt, lắc đầu lia lịa: “Em không giết người, em thực sự không giết”
Viên cảnh sát nói: “Tiểu thư, hiện tại chỉ có vân tay của cô”
“Không thể thế được, nhất định là còn có một người khác”. Gia Mĩ trả lời một cách chắc chắn. Khi đầu đập vào một vật gì đó, choáng váng sắp bất tỉnh, cô rõ ràng nghe thấy tiếng giày da đi trên đất. Ngón tay của người đo, còn nhẹ nhàng vuốt lên mặt cô, khẽ than như thương hại như oán hận.
Hắn là ai? Tại sao lại giết Giai Lệ? Tại sao lại đổ tội cho cô lại than lên nặng nề như vậy.
Lẽ nào lại là cha? Đầu co như có tiếng sấm dội.
Cô ngẩn người.
Gia Tuấn hỏi một cách cẩn thận: “Gia Mĩ, có phải em vừa nghĩ ra chuyện gì?” Cô liếc nhìn anh, cúi mặt, lắc đầu lia lịa: “Em chẳng nhớ gì cả”
Viên cảnh sát khuyên: “Tiểu thư, co nên nghĩ lĩ lại, có phải còn một người nữa có mặt ở hiện trường?”. Chân tay cô lạnh toát, cả khuôn mặt trắng bệch đáng sợ. Cô lắc lắc đầu: “Tôi thực sự không nhớ gì cả, nói chung, vẫn còn một người nữa ở hiện trường”
Nếu đoán không sai, thì đó đúng là cha, Dư Giai Lệ rõ ràng đã nói trong điện thoại, hẹn cha đến du thuyền. Nhưng khi Gia Mĩ đến thì cha đã mất tích, còn Giai Lệ thì nằm thở thoi thóp.
Bây giờ chỉ có cách tìm được cha mới có thể hiểu rõ chân tướng.
Nhưng đó là cha ruột của cô, là máu mủ ruột già thì sao có thể đổ tội cho cô! Làm sao ông có thể nhẫn tâm làm như vậy! Ông thật sự tàn nhẫn đến mức mất hết nhân tính say sao? Đến cả việc giết người cũng dám làm?”
Cô nhìn anh chằm chằm, thử mỉm cười, nhưng mặt cứng đờ không tài nào giãn ra được. Cô thở