Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341303
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.
ững lời hàm hồ đó, ta đảm bảo với con Trình Gia Mù lần này nhất định chết chắc”
Anh tái mặt: “Vậy thì con cũng chết”
Hách phu nhân kìm nén cơn tức giận, mặt không biến sắc nói: “Vậy chúng ta giao dịch trên giấy, mẹ con ta thoả thuận”. Sắc mặt anh càng sa sầm xuống, đến cả chuyện đại sự cả đời của con trai mà cũng có thể trở thành một cuộc trao đổi giao dịch. Hách phu nhân nghiến răng, nhìn chằm chằm Gia Tuấn: “Đúng thế, vì ta không quản nổi con, cho nên chỉ có thể dùng cách hạ lưu này. Chúng ta hãy làm một cuộc giao dịch trên giấy. Nếu con gật đầu, Trình Gia Mĩ sẽ không sao. Nhưng nếu con không làm được, cô ta sẽ phải chết”
Lòng anh đau nhói, nhưng vẫn cười nhạt nói: “Chứng cứ sẽ được tìm ra, mẹ còn cách nào khác nữa? Tiền không phải vạn năng, ít nhất đến hiện tại, nó không vạn năng”
Hách phu nhân hơi mím môi: “Ta phải cứu cô ta thế nào, đó là chuyện của ta. Cái này con không cần quan tâm. Điều duy nhất con có thể làm là sau khi cô ta được thả phải cắt đứt mọi quan hệ với cô ta”
Anh nhìn bà đầy ẩn ý, cười nói: “Một nhát dao, cắt thành hai đoạn, cũng có thể cắt thành bốn đoạn, năm đoạn, vô số đoạn. Cho nên, muốn làm như vậy thì phải có một con dao tốt, phải sắc nhọn vô cùng, bất luận trong trường hợp nào đều không thể làm con dao này bị gãy”
Hách phu nhân tức sôi người, nghiến răng nói: “Ý của con là…” Anh cười lạnh lùng: “Ý của con là gì, mẹ chắc đã rõ”
Hách phu nhân trợn mắt nhìn Gia Tuấn, ánh mắt sắc như dao lia qua: “Con đừng hối hận”
Anh cũng nhìn thẳng vào bà nói: “Nếu có một ngày con hối hận, con sẽ quỳ trước mặt mẹ, sau đó sẽ biến thành một con rối vô thức”
Hách phu nhân giận đến mức run rẩy nói: “Được, anh được lắm”
Lòng anh thắt lại, nhu bị dao đâm: “Con được như vậy là do mẹ nuôi dạy”
Hách phu nhân tức giận tột đỉnh, nhưng vẫn cười nói: “Chỉ vì một đứa con gái, lại là một đứa con gái có bệnh!” Bà đứng trước mặt anh, hỏi: “Con có biết không, Dư tiên sinh vì bệnh tim nên đã phải nhập viện rồi”
Anh đờ người, không nói gì. Bà lạnh lùng cười: “Chỉ vì có mình Trình Gia Mĩ con đã làm tổn thương bao nhiêu người, Giai Lệ, Dư tiên sinh, ông nội, cả cha con và ta”. Bà nhếch mày hỏi: “Thực sự là đáng sao? Đức con gái đó thực sự đáng để con làm như vậy sao? Vứt bỏ thân phận, vứt bỏ người thân, gần như vứt bỏ mọi thứ”
“Rất nhiều người, rất nhiều chuyện, đáng hay không đáng, chỉ có bản thân mình mới biết được”. Anh liếc nhìn bà rồi quay đầu bước đi. Hách phu nhân mặt xanh mét, nói vọng lại từ phía sau lưng anh: “Có nhưng khi yêu một người, không phải cứ yêu mù quáng như vậy, phải suy nghĩ rất nhiều thư. Nếu như tình yêu thực sự chỉ có vậy, muốn yêu là yêu, yêu tuỳ ý thì có vẻ quá dễ dàng. Con nhất định phải suy nghĩ cho thật kỹ, con muốn cô ta tiếp tục sống hạnh phúc hay là sống trong tù, vĩnh viễn khong thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời, đợt chết dần chết mòn.
Người anh khẽ run lên. Tán cây trên đầu không ngừng đổ lá vàng, từng chiếc từng chiếc nhẹ nhàng lướt qua người khiến Gia Tuấn cảm giác như mình ngạt thở.
“Con phải nghĩ cho kỹ, con muốn cô ta tiếp tục sống hạnh phúc hay là sống trong tù, vĩnh viễn khong thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời, đợt chết dần chết mòn!” Câu nói này giống như lời chửi rủa không ngừng vang lên trong đầu anh. Gia Tuấn mở to mắt, tim đập dữ dội, dường như có người đi guốc trong bụng, khó chịu đến nghẹt thở.
Phải mất bao nhiêu công sức trải qua bao nhiêu chuyện, cô mới chấp nhận anh.
Biết bao khó khăn, biết bao đau khổ và tổn thương, anh đều đã gặp phải. Vậy mà ở giây phút quan trọng này, anh lại phải từ bỏ cô.
Nhưng làm sao anh có thể từ bỏ, cô không chỉ là người con gái anh yêu mà còn là cuộc đời anh.
Nếu như anh không có cô, từ bỏ cô, thì chẳng khác nào anh đang từ bỏ chính cuộc đời mình.
Quãng đời sau này, một mình anh, sẽ phải tiếp tục sống thế nào?
Anh nhích từng bước lên phía trước, lòng trống rỗng, không hiểu sao lại đi đến đồn cảnh sát. Anh nói giọng hoang mang: “Phiền anh cho tội gặp Trình Gia Mĩ một chút”. Hai người gặp nhau rất suôn sẻ, anh nhìn nữ cảnh sát đang đứng gác cạnh cô, gượng cười nói: “Em nói xem, cho cô ta ít tiền, thì cô ta sẽ đi khỏi chứ”
Gia Mĩ cười: “Làm sao mà được”
Anh nói: “Ừm. anh nghĩ là không được, anh cũng nghĩ vậy thôi”
Gia Mĩ trách: “Bây giờ là lúc nào, anh vẫn còn có tâm trạng nghĩ cái đó sao?”
Anh cười trừ: “Vì anh đã tìm ra chứng cứ có thể giúp em”. Hai tay anh đặt lên mặt bàn sắt lạnh toát, từng ngón tay giống như những chú kiến chầm chậm bò lên mặt bàn, tiến về phía tay Gia Mĩ. Anh chỉ nhẹ nhàng chạm vào tay cô mà không dám nắm chặt lấy.
Gia Mĩ giật mình: “Anh sao vậy?”
Gia Tuấn không thể cười tiếp được nữa, hai mắt rơm rớm nước chỉ muốn bật khóc. Anh cúi đầu xuống, nén nước mắt vào trong, rồi lại ngẩng đầu lên, gượng cười: “Vì có thể cứu em nên anh rất vui”
Gia Mĩ mấp máy môi, hồi lâu sau, mới thốt ra một câu: “Vậy thì tốt quá”
Anh cười ha ha: “Vậy sau này có thể quảng cáo cho đám ăn mày, bảo họ không cần đi xin tiền nữa, không sao cả, chỉ cần vào tù là có thể s