Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341464
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.
hổn hển nói: “Không phải ông ấy”
“Em không lừa được anh đâu”. Gia Tuấn như đang cắn môi, “Nhiều năm như vậy, anh vẫn không hiểu em là người thế nào? Vừa rồi, tại sao đến ánh mắt anh em cũng không dám nhìn thẳng vào?” Anh gần như rít lên: “Nếu không phải ông ta thì sẽ là ai? Trình Gia Mỉ, em có biết nếu làm như vậy là sẽ hại chính bản thân mình hay không? Tại sao lại nhận tội thay ông ta? Anh muốn em nói rõ chân tướng với cảnh sát.”
Lòng cô thấy khó chịu, hai mắt đỏ mọng, chỉ không ngừng nhắc đi nhắc lại: “Không phải ông ấy”. Gia Tuấn gần như tuyệt vòn, người con gái này, người con gái anh yêu tha thiết lại ngốc nghếch đến mức này sao. Giọng anh trở nên não nề: “Nếu như trong lòng em vẫn có anh, em hãy nói sự thật với cảnh sát”
Cô chỉ lắc đầu, nước mắt không ngừng tuôn rơi: “Thật sự không phải ông ấy”.
Mỗi lời nói ra đều yếu ớt như thế, Gia Tuấn ngồi bên cạnh, hút thuốc, mắt nhìn chằm chằm vào cô, nhưng không lên tiếng.
Đèn trong bệnh viện sáng vô cùng, sáng đến mức như chiếu xuyên qua cả hai con người. Dư tiên sinh nhìn thi thể của Giai Lệ, cố gắng không biểu hiện cảm xúc, nhưng cho dù trấn tĩnh đến mức coi như không có chuyện gì xảy ra, thì tay ông vẫn run rẩy, toàn thân cũng run lên không ngừng.
Cảnh sát nói: “Nếu như ông xác nhận đây là con gái của ông, thì phiền ông kí tên”. Dư tiên sinh nhìn viên cảnh sát đầy khó nhọc, vẫn không chút biểu cảm. Ông ta không dám cử động, cũng không dám lên tiếng. Ông sợ nếu mình cử động thì nước mắt sẽ trào ra. Bao năm qua, ông lao tâm khổ tứ trải ra con đường tốt nhất cho Giai Lệ. Nhưng cô lại ra đi như thế này.
“Tại sao co lại có thể? Tại sao cô bỏ lại cha mình, tại sao lại ra đi như vậy?”
Hai chân ông mềm nhũn, loạng choạng ngã nghiên về phía sau. Bà Dư vội vàng dìu lấy ông, nghẹn ngào nói: “Ông không nên quá đau lòng”
Ông ngẩn người nhìn vợ, hồi lâu mới khó nhọc thốt lên: “Con gái… của chúng ta, đứa con gái duy nhất đã như thế này…” Giọng ông run rẩy, nói không thành lời.
Cảnh sát thấy thần sắc ông dần trấn tĩnh lại mới nói: “Nếu như là Dư tiểu thư, phiền ông kí tên”. Ông không nói gì, hai mắt nhìn chằm chằm vào Giai Lệ đang nằm trên giường. Dư phu nhân buông bàn tay nắm lấy tay ông, nói với cảnh sát: “Để tôi đi vậy”. Ông đột nhiên giơ tay ra, nắm chặt lấy cổ tay bà, lạnh lùng nói: “Tôi đi”. Ông bỗng chốc như già đi vài chục tuổi, nửa bước chân cũng cảm thấy đi thật khó khăn. Dư phu nhân đi sau ông, nước mắt lã chã, khóc không ngừng. Bốn phía xung quanh ánh đèn soi sáng rực, giống như đang đi vào giữa đám phóng viên, khắp nơi đều là đèn flash nháy sáng, thật khiến cho người ta cảm thấy vô cùng khó chịu, khó chịu đến phát điên lên. Móng tay ông véo vào lòng bàn tay, như sắp không chịu nổi muốn khóc to lên.
Viên cảnh sát bên ngoài nhìn thấy hai người bước ra liền lấy bút, chỉ lên một chỗ trên tờ giấy, nói: “Kí vào đây”. Tay ông run rẩy đón lấy cây bút, mọi thứ trước mắt như nhoè đi. Mặt giấy dần dần thấm đầy vết nước, nhoè đi một vùng lớn, dần dần thấm vào với nhau. Ông đập bút rần một tiếng xuống bàn. Ông không chịu nổi nữa, ôm lấy ngực, nước mắt như đập nước vỡ chảy tràn khắp mặt.
Cả đời này, ông hô mưa gọi gió, danh lợi đều đạt được. Ông tự cho rằng, chẳng có gì là không thể, nhưng hiện tại, ông đã mất đứa con gái yêu quý nhất của mình.
Ông gắng gượng ôm lấy ngực, móng tay gần như cắm sâu vào trong thịt, cả người nghiêng ngả quỳ gục xuống đất, khóc thảm thiết như không còn là mình nữa.
“Cha, con cũng là một con người, con cũng có tình cảm, con không phải là một con rối”
“Giai Lệ…”
“Con rối không có tri giác, nhưng con thì có, con biết đau, biết tổn thương, biết buồn, biết rơi lệ. Cha biết không? Con cũng biết đau… Cha luôn nói với con, chỉ nên vì tiền của anh ấy, nhưng trái tim con, con không thể kìm nén được. Con thực sự, kiểm soát không nổi tim mình… Cha, con khống chế không nổi… Con sắp phát điên rồi…”
Ông thở khó nhọc, lòng đau đớn vô cùng, giống như bị hàng ngàn mũi tên sắc nhọn bắn trúng, nỗi đau không thể kìm nén. Dư phu nhân vội vàng dìu lấy ông, khóc lóc nói với cảnh sát: “Mau đưa đi bệnh viện, ông ấy bị bệnh tim”. Ông khó nhọc ngẩng mặt lên, nhìn vợ, thốt ra từng tiếng đứt đoạn: “Xin… lỗi…”
Dư phu nhân khóc như mưa: “Ông đừng nói nữa, tôi sẽ không trách ông đâu”. Ông lắc đầu: “Tôi… sai rồi…” Ông luôn luôn cho rằng, chỉ cần có tiền có quyền, người thân của ông sẽ có được cuộc sống hạnh phúc. Thực ra, ông đã sớm sai rồi, sai lại càng sai, sai đến mức không thể cứu chữa được nữa.
Tất cả mọi thứ xung quanh dần dần đều trở nên mơ hồ. Trong khoảng mù mịt, ông lờ mờ nhìn thấy Giai Lệ với nụ cười rạng rỡ, nụ cười có thể thiêu đốt trái tim của người khác. Tim ông như thắt lại, như sắp nghẹt thở. Ông giơ tay ra, thử túm lấy cô nhưng không thể. Ông tuyệt vọng mở to mắt, cả người như bị đẩy xuống vực sâu vạn trượng.
Chỉ là vì đã không còn kịp, chỉ là vì không còn cách nào để gắng gượng.
Thì ra, tất cả, cuối cùng cũng không kịp.
Trong phòng thẩm vấn, Gia Mĩ ngồi trước chiếc bàn lớn, thỉnh thoảng lại ngẩn